Viết Cho Ngày Giỗ Mẹ / 2023 / Top 14 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 12/2022 # Top View | Apim.edu.vn

Viết Trong Ngày Giỗ Mẹ / 2023

Mẹ ơi, lại thêm một lần giỗ của mẹ mà con không về ! Con cảm thấy đau và nước mắt hoen lệ sầu giữa phố phường đông đúc nhạt nhòa ánh đèn màu nhấp nháy. Trời hôm nay lại mưa trên xứ sở Ba lê mà con đang sống ! Sông Sen rập rềnh những con sóng khi chuyến tàu Mousse chạy qua. Con đứng đây, chơi vơi giữa đất người xa lạ mà giờ đây con phải làm quen và coi nó như mảnh đất của chính mình !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Nuôi dạy con cái thật khó phải không mẹ ! Đến bây giờ khi mà con đã có con, các cháu đã lớn và con chứng kiến từng ngày sự lớn khôn của chúng ! Hẳn chúng cũng như con ngày xưa và con bắt đầu học được tính kiên nhẫn từ mẹ. Tuổi thơ nhiều khi làm mà không lường hết những hậu quả. Nhiều lúc các con của con đã làm những việc không đúng, khiến con bực mình và định quát mắng chúng, nhưng những lúc như vậy, con lại như nhìn thấy ánh mắt cương nghị nhưng cũng tràn đầy tình âu yếm của mẹ. Con lại dịu xuống. Nhiều lúc không dừng được, con lấy roi quất chúng một cái, tiếng khóc của chúng khiến con đau đớn, nhưng quay đi để cố giấu những giọt lệ ! Mẹ đã từng nói không được mềm yếu trước mặt người khác, với các con thì càng không. Nuôi dạy con cái phải biết thưởng phạt công minh ! Con đã khóc vì chứng kiến niềm vui của bé Bin khi cháu từ biển hớn hở về để nói với mẹ rằng cháu đã câu được một con cá, dù con cá đó chỉ bé như ngón tay. Cháu đã hồ hởi biết bao nhiêu !  Con đã ngân ngấn lệ khi bé Hà lần đầu tiên làm được bánh ga tô mừng sinh nhật bố !

“Lười biếng còn buồn hơn cả khổ con ạ”, mẹ đã nói như thế khi con thấy mẹ lúc nào cũng quần quật làm việc ! Mẹ ơi, cùng với năm tháng con lớn lên, trưởng thành hơn và ngẫm nghĩ về những câu nói của mẹ. Những câu nói bình thường được chắt chiu từ cuộc sống lam lũ của mẹ đôi khi con thấy chúng còn thiết thực hơn cả những câu châm ngôn hay những câu nói cao siêu của các nhà hiền triết !

Con nhớ mẹ, mẹ ạ. Trong đầu con lúc này trỗi dậy bao hình ảnh của mẹ. Hình ảnh mẹ ngồi đan những chiếc rổ tre để bán, hình ảnh mẹ đêm đêm cặm cụi đan cho chúng con những chiếc áo len, những buổi mẹ hí hoáy sửa những bộ quần áo cũ, cảnh mẹ sắp quanh gánh ra đồng, cảnh mẹ đập lúa trên sân, cảnh mẹ xúc cơm cho bà nội ăn…  Nhiều lắm mẹ ạ, con làm sao kể hết !

Mùa giỗ mẹ con lại không về được ! Có trách con không mẹ ơi ! Đời mẹ tần tảo quá nhiều và gánh chịu bao đau thương. Việc nhà việc nước ! Còn con, có lẽ số phận đã trả công cho mẹ bằng cách cho con được hưởng nguồn hạnh phúc. Tiếng cười của con và các cháu ngoại của mẹ là nguồn hạnh phúc vô tận của con rể mẹ để anh ấy lại lao vào làm việc mà không hề kêu la ! Con chẳng phải mua nợ nhà chồng, nhưng con chia sẻ ! Từ ngày cha mẹ ra đi, con đã dồn tình cảm yêu thương cho cha mẹ chồng của con, chính ông bà đã góp phần tạo nên nguồn hạnh phúc cho con ngày hôm nay, ông bà cũng dành cho con rất nhiều tình cảm, còn các cháu thì khỏi nói. Con đôi lúc cũng cảm thấy chạnh lòng ! Chính cha mẹ đã sinh ra con và nuôi con đến lúc trưởng thành, khi con chập chững bắt đầu đầu bay được bằng chính đôi cánh của mình, thì cha mẹ không còn nữa, con đã chẳng báo hiếu gì được cho cha mẹ !

“Công việc khiến con cảm thấy cuộc sống không nhàm chán!” mẹ cũng đã nói thế ! Vâng, và bây giờ con đã chiêm nghiệm được điều ấy ! Hãy vui nha mẹ, vì con đã theo đúng và tiếp tục con đường xưa mà con đã chọn. Mẹ hồi đầu đã không bằng lòng với quyết định của con ! Ngày đó, con đường mà con chọn, theo mẹ là gập ghềnh, đầy gian truân và xa thẳm mù khơi, vậy mà con đã đi và đã tới, con đã ít nhiều thành công và vẫn tiếp tục ! Ôi ! Giá mà mẹ còn, hẳn mẹ sẽ hài lòng vì con, đứa con gái bướng bỉnh nhưng luôn nghe lời mẹ, luôn thích chở mẹ đi chợ, luôn thích ngồi nghe mẹ kể chuyện ngày xưa…

Ngồi tâm sự với mẹ, khiến lòng con ấm lại, con như trút được bao u ám của buổi chiều mây mù, sương giăng giăng tối mờ khắp ngả ! Con biết, mẹ vẫn luôn đi theo con, đúng không ! Mẹ ở đây, mẹ ở kia…

Lê Thị Hiệu (nhavan.vn)

 

Ca Cổ Ngày Giỗ Mẹ – Karaoke Ngày Giỗ Mẹ ( Vọng Cổ_ Dây Kép ) / 2023

Bài hát ngay gio me (tan co) do ca sĩ Giang Chau, Linh Truc thuộc thể loại The Loai Khac. Tìm loi bai hat ngay gio me (tan co) – Giang Chau, Linh Truc ngay trên chúng tôi Nghe bài hát Ngày Giỗ Mẹ (Tân Cổ) chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.

Đang xem: Ca cổ ngày giỗ mẹ

Ca khúc Ngày Giỗ Mẹ (Tân Cổ) do ca sĩ Giang Châu, Linh Trúc thể hiện, thuộc thể loại Thể Loại Khác. Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát ngay gio me (tan co) mp3, playlist/album, MV/Video ngay gio me (tan co) miễn phí tại chúng tôi

Sao chép

Bài hát: Ngày Giỗ Mẹ (Tân Cổ) – Giang Châu, Linh Trúc NÓI LỐI Mẹ ơi ! Có muộn màng không khi con nhớ về mẹ. Cả một đời vất vả gian lao Như cánh buồm trước biển cả bão giông Chưa có một mùa xuân vui trọn vẹn. VỌNG CỔCâu 1: Mẹ ơi ngày mẹ vĩnh viễn ra đi về cõi vĩnh hằng xa thẳm, đàn cháu con hôm nay sum vầy đông đủ xin kính dâng lên một nén hương lòng……Như dáng mẹ năm xưa tóc bạc lưng còng. Ngày ấy con rưng rưng nước mắt, buồn tiễn biệt tính lại đã mấy độ thu sang.

Lệ khóc mẹ già đã phai nhạt với thời gian, ngày giổ mẹ chúng con bùi ngùi thương cảm. Nén hương lòng theo khói hương bay, gởi chút tình thâm đến mẹ hiền yêu kính….Câu 2: Mẹ kính yêu ơi hương đăng trà quả, vật chất dương gian một chút lòng thành. Hèn mọn làm sao so với công đức sanh thành. Ngày giổ mẹ chúng con quây quần tưởng nhớ, mâm cao cổ đầy nhưng mẹ có dùng đâu. Ôi cõi đời là bể khổ thương đau, là tử biệt sanh li là vô thường định mệnh. Mẹ về trong khói hương bay, chút lòng con trẻ mẹ nào có hay…ơ… NÓI LỐI Thuở ấu thơ con thường nghe mẹ hát Giai điệu vui buồn của bài vọng cổ quê hương Nay đến ngày giổ mẹ kính yêu Con xin dâng mẹ bài ca vọng cổ VỌNG CỔCâu 5: Con cất lên tiếng ca nhân tình thế thái, những lời ca nhân ái của con …. Người…. đạo lý nhân gian ta nên khóc hay nên cười, cười cho những ai đua tranh cùng vật chất, chạy theo bạc tiền mà phụ nghĩa anh em, mẹ thường bảo rằng: tàu khang chi thê là bất khả hạ đường, bần tiện chi giao mạc khả vong, vợ chồng là nghĩa trăm năm, anh em là cả tình thâm cao vời…Câu 6: Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi một mình, mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm lở bước biết người nào lo ơi đời mẹ là những chuổi ngày dài gian truân cay đắng, nhưng vì cuộc đời mẹ phải trọn thủy trọn chung, me ơi mẹ đã lìa đời từ lâu lắm, chúng con cứ tưởng chừng vừa mới hôm qua, dù cuộc sống bôn ba xa lìa xứ sở, nhưng ở nơi đâu con cũng nhớ cội thương nguồn, một giọt máu đào hơn ao nước lả, dầu khổ thế nào chúng con luôn đùm bọc lẩn nhau, mẹ ơi con ghi tạc đáy lòng, anh em như thủ túc trọn đời thương yêu.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay, Cảm Động Viết Trong Ngày Giỗ Cha Mẹ Mới Nhất / 2023

Tác giả: Chiều Tím

Thế mà đã mấy năm rồi Mẹ tôi bỏ lại cuộc đời dở dang Nước mắt lã chã hai hàng Vành khăn tang trắng, vẫn đang trên đầu!

Con mẹ sẽ sống thật hiền Mong linh hồn mẹ cửa Thiền, ngát hoa!

Tác giả: Nguyễn Văn Anh

Âm dương giờ cách biệt xa Tìm đâu ra bóng dáng cha hàng ngày Để răn điều nọ điều này Khuyên bảo con học cái hay ở đời

Càng nghĩ lòng càng rối bời Ở nơi chín suối cha ơi có tường Lòng con mang nỗi nhớ thương Người cha yêu dấu ánh dương soi đường

Hôm nay con thắp nén hương Cầu cha siêu thoát bốn phương độ trì Cho mẹ không bệnh tật gì Chị em con cũng bước đi vững vàng.

thơ lục bát: NHỚ MẸ

Tác giả: Phú Quang

Sắp đến ngày giỗ mẹ rồi Con trai nhớ mẹ bồi hồi mẹ ơi Nhớ hình dáng mẹ một đời Lưng khom bóng xế chơi vơi bãi bờ

Nhớ thời lúc thuở bé thơ Ầu ơ mẹ hát giấc mơ canh dài Nhớ khi trái gió trở trời Đêm năm canh mẹ thức thời năm canh

Khi con đã lớn trưởng thành Tình thương của mẹ càng thêm rộng dài Lo về cuộc sống tương lai Lo luôn hạnh phúc trọn đời cho con

THƠ LỤC BÁT: NHỚ MẸ YÊU

Tác giả: Hà Thanh Hoa

BÀI THƠ: GIỖ MẸ

Tác giả: Ngọc Chi

Hôm qua ngày giỗ mẹ mình Chị em sum họp đậm tình hiếu nhân Bảy năm không mẹ khóc thầm Đàn con lạc lõng giữa trần gian truân

BÀI THƠ VIẾT BÊN LĂNG MỘ MẸ

Tác giả: ĐQ

THƠ LỤC BÁT: GIỖ BA

Tác giả: Lãng Du Khách

GIỖ MẸ

Thơ: Sen Nguyễn

Mẹ ơi! Hôm nay ngày giỗ mẹ nè Cơm ngon canh ngọt con khoe công mình Nhưng sao mẹ vẫn làm thinh Nhìn con gái mẹ chuyển mình khôn ra

Là con gái mẹ không chìu Lớn lên đừng để người ta chê cười.

Mẹ ơi!Bây giờ con đã nên người Nhưng con lại khóc nào cười được đâu Cuộc sống con quá dãi dầu Lệ con lại đổ đêm thâu canh trường

Mẹ ơi! Trên bàn nghi ngút khói hương Hồn mẹ phảng phất vấn vương nơi nào Công cha nghĩa mẹ dạt dào Công sâu nghĩa nặng biết sao đáp đền.CON XIN LỖI

Thơ: Lãng Du Khách

Ngày giỗ MẸ đầy vơi thương nhớ MẸ giang tay che chở con mình Linh thiêng xin MẸ hiển linh Bay về sum họp gia đình cháu con!

GIỖ CHA

Thơ: Bằng Lăng Tím

Ngọn nến đỏ lung linh tỏa sáng Ngoài sân nhà bảng lảng hoa bay Gió Đông buốt lạnh vai gầy Giỗ Cha mưa ướt cả ngày không thôi.(còn cập nhật)

Theo chúng tôi

Ngày Giỗ Chung Của Các Mẹ / 2023

Vượt qua những lý do tế nhị, nơi thờ cúng người có công “neo côi” giờ đã được tổ chức trang trọng, ấm cúng tại Trung tâm Điều dưỡng, Chăm sóc người có công tỉnh TT- Huế.

Hương khói “neo côi”

Tôi biết về ngày giỗ chung thường được gọi là hiệp kỵ được tổ chức đều đặn vào mỗi dịp cao điểm đền ơn đáp nghĩa đã mấy năm. Một ngày giỗ thật đặc biệt! Bởi, hiếm có ngày giỗ chung hằng năm nào như vậy ở những nơi khác.

Công việc nghĩa tình kia cũng không thuộc bất kỳ định chế tiêu chuẩn chính sách nào, mà đơn giản là xuất phát từ niềm tri ân, ý nghĩa tâm linh sâu kín và bao trăn trở dằn vặt đã trở thành thâm niên của cán bộ, nhân viên trung tâm – những người luôn khuya sớm canh lo từng hơi thở, miếng ăn, giấc ngủ cho các mẹ, các cụ đã một đời chịu nhiều lao lung mất mát.

Lần đó dịp 27-7, tôi đến thăm các mẹ các cụ tại Trung tâm Điều dưỡng, Chăm sóc người có công tỉnh. Một nhóm cán bộ nhân viên gấp gáp sắm sanh bày biện những nhang đèn hoa quả và nhiều lễ phẩm, thức mặn tựa như sắp có một cỗ giỗ lớn tổ chức công khai ngay nơi công sở. Kể cũng lạ! Chuyện cúng kiếng lâu nay là điều tối kỵ tại cơ quan nhà nước.

Anh Hải, lúc đó là Giám đốc Trung tâm, như đoán được ý khách: “Cơ quan sắp làm cỗ giỗ. Kể ra cũng đã thường niên tổ chức vào dịp 27-7 được mấy năm rồi… Đó là lễ giỗ chung dành cho các mẹ các cụ neo đơn là đối tượng có công, mất không cùng ngày, từng được nuôi dưỡng nơi đây, nhưng hiện không còn ai thân thích hương khói”. Người đưa ra sáng kiến làm lễ cúng giỗ đặc biệt kia là anh Hà Huy Bé, Trưởng phòng Hành chính.

Anh Bé giờ đã là Phó Giám đốc Trung tâm, cương vị mới nhưng việc xưa vẫn canh cánh. Mấy hôm rồi vợ anh lâm bạo bệnh điều trị tại Bệnh viện Trung ương Huế. Gặp lúc cao điểm bận rộn, anh Bé tranh thủ thời gian vào ra chăm nuôi vợ nhưng không xao nhãng việc cơ quan, nhất là dịp 27-7 sắp cận kề, sắp có thêm một lần giỗ chung cho những người vốn chịu nhiều neo côi mất mát.

“Có phải sáng kiến sáng tạo chi đâu anh. Cứ thấy các mẹ các cụ ra đi chẳng còn bà con thân thích chăm nom hương khói, cái bát nhang di ảnh cũng không người đến đón, nhiều lúc phải gửi vào nhà chùa, chúng tôi không cầm được nước mắt. Tội lắm! Mình đã phụng dưỡng, sao lại không thể phụng thờ các mẹ? Cứ trăn trở, cứ nghĩ suy qua nhiều năm như thế rồi mới dám mạnh dạn làm giỗ cúng trong cơ quan như hôm nay đây”, anh Bé nói.

Những bà mẹ tại trung tâm xem đây như là nhà của mình.

Những người vừa cởi áo lính bước vào thời bình hoặc có thân nhân hy sinh trong cuộc kháng chiến trường kỳ máu lửa như anh Bé, anh Hải (Giám đốc cũ) và chị Võ Thị Xuyến (Giám đốc Trung tâm hiện nay)… rất thấu nỗi mất mát neo côi của những bà mẹ Việt Nam anh hùng, cũng như rất nhiều cụ ông cụ bà có công với nước nhưng không còn ai thân thích sau ngày vui thống nhất non sông.

Cái câu Người có công neo đơn không nơi thờ cúng trở thành nỗi ám ảnh đối với thế hệ hậu sinh như anh Hải, chị Xuyến, anh Bé. Họ luôn cảm thấy có điều gì đó thiếu sót…

Đầu những năm 2000, anh Bé và các đồng sự đề xuất ý tưởng xây dựng một khu nhà tang lễ để kết hợp hương khói, thờ cúng người có công neo chiếc. Điều kiện kinh phí không cho phép nên ý tưởng kia đành xếp tủ.

Lại trăn trở. Anh Bé đề xuất phương án mới là tận dụng một gian nhà nào đó thuộc trung tâm làm nơi tổ chức tang lễ, và hương khói cúng giỗ cúng lễ thường niên cho những cụ già có công không còn thân nhân.

Ý tưởng này được lãnh đạo trung tâm và cơ quan chủ quản chấp thuận. Từ độ đó, nhiều mẹ nhiều cụ trước lúc lâm chung đã không còn canh cánh chuyện lạnh lẽo khói hương hay thảng thốt lời trối trăng mang bát nhang gửi chùa…

Anh Hà Huy Bé – người từng đưa ra sáng kiến lập nơi thờ cúng người có công neo đơn.

Vừa phụng dưỡng, vừa phụng thờ

Chúng tôi theo chị Xuyến xuống thắp nhang tại khu phòng tưởng niệm, thờ cúng những người có công không còn thân nhân thuộc khuôn viên trung tâm. Một gian thờ được thiết trí trang trọng ấm cúng theo phong cách truyền thống: phông màn trướng liễn câu đối trang nghiêm, tủ án kê cao phía trước đặt lư đồng, đèn đồng, bát nhang lớn, bàn lễ thấp bên trong đặt di ảnh và bát nhang nhỏ thờ những người vừa mất chưa tròn năm…

Thì ra, người già có công neo đơn giờ xem người của trung tâm như con cháu trong gia đình, dòng họ. Họ phó thác, gửi gắm nhiều chuyện hệ trọng trước lúc lìa xa cõi đời, như việc hậu sự, việc nhờ tìm mua đất tốt mai táng, nhờ xây sinh phần lăng mộ bằng chính những đồng tiền chính sách chắt chiu tiết kiệm.

Một dịp sang ngân hàng, tôi nghe chuyện một người già có công neo đơn suýt bị cháy sạch số tiền giấu giữ bí mật bao năm để lo hậu sự. Hỏi ra, đó là bà cụ B. Lúc tiếp nhận điều dưỡng, bà cụ B. đã bị lẩn thẩn, tiền bạc tích cóp để dành xây mộ bấy lâu phải giao trung tâm quản lý. Khi tiếp nhận gói tiền trị giá hơn 8 triệu đồng thì hỡi ôi, tất cả đều bị cháy sém.

Thì ra bà cụ lúc còn tỉnh táo ở quê đã thận trọng giấu tiền xuống lớp tro đáy bếp củi để đề phòng bọn trẻ nghịch quanh xóm dòm ngó trộm cắp mua quà, chơi game. Lần đó, cán bộ trung tâm phải gõ cửa ngân hàng nhờ can thiệp. Đống giấy bạc bị cháy sau được đổi thành tiền lành, cụ B. giờ đã mồ yên mả đẹp.

“Mới rồi, chúng tôi giúp liên hệ mua đất và xây thêm 3 sinh phần theo nguyện vọng của 3 người già yếu là các cụ Trần Nô, Trần Cu, Lương Thị Định. Vừa làm xong thì 1 cụ qua đời… Cụ ra đi thanh thản lắm ! Cũng có những trường hợp mong được chôn cất, tại quê nhà. Trung tâm sẵn sàng phối hợp chính quyền địa phương đáp ứng nguyện vọng, kết hợp thêm kinh phí hỗ trợ của nhà nước để làm”, anh Hà Huy Bé kể.

Có một đề nghị mà Trung tâm trình đi từ lâu, đến nhiều nơi, nhưng chưa được giải quyết. Đó là vấn đề bố trí đất huyệt mộ. Anh Bé trăn trở: “Những trường hợp người có công không tự lo được đất chôn cất thì đằng nào nhà nước cũng giải quyết theo chế độ. Vậy nên, mong tỉnh xem xét có chính sách bố trí cho người có công, kể cả đối tượng xã hội neo đơn một khu mai táng tập trung. Có vậy, cơ quan chức năng dễ quản lý, hương khói về sau, vừa tránh bị thất lạc mồ mả do chôn cất manh mún, rải rác ra nhiều địa phương, nhiều thời kỳ”.

Ngọc Văn