Phát Tang, Để Tang, Xả Tang

Nguồn:Trích Việt Báo Online số 4137 ngày 31.07.06

– Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v…v… ít được tỏ rõ và ít mãnh liệt; Nhưng khi có biến cố như Sự Chết Chóc, thì những thứ tình cảm này được bộc lộ một cách mạnh mẽ, chân thành rõ rệt nhất qua những truyền thống và hình thức của các lễ Phát Tang, Để Tang, Xả Tang và những buổi lễ lạy để cầu xin sự độ trì cho người quá cố. Sở dĩ có những truyền thống này là để chúng ta có cơ hội tỏ lòng : Hiếu hạnh, yêu thương, biết ơn, luyến tiếc cũng như những sự hối hận, ăn năn đối với người đã chết.

Với truyền thống, hình thức của những Lễ Lạy ấy mặc dầu chưa rốt ráo cho lắm, nhưng cũng là điều rất tốt để chúng ta có dịp nhóm họp đông đảo, để giúp đỡ, để hộ niệm, để tỏ lòng kính thương, tiếc nuối nhau đồng thời cũng là có dịp nói lên những điều suy tư hợp lý, hợp tình và hữu hiệu hơn cho việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang này. Vậy trong lúc thi hành với những Truyền Thống Lễ Lạy của Tang lễ, hỏi chúng ta có một chút suy tư gì không? Hay chỉ tự động làm theo những tục lệ đã vạch sẵn, là khi sự việc xẩy ra như thế thì phải làm như thế là đã trọn vẹn mọi ân tình, mọi sự hiếu đễ, sót thương đối với người thân yêu của chúng ta rồi! Trong thực tế liệu có đúng như vậy không? Hãy thử luận bàn, vì trước khi làm một việc gì quan trọng, chúng ta không thể không tìm hiểu cho rõ ràng về việc đó.

Trước hết chúng ta hãy định nghĩa cho rõ ràng, khúc triết hơn về việc Phát Tang, Để Tang và Xả Tang này, rồi sau đó sẽ bàn sâu rộng hơn, trọn vẹn hơn về những việc báo hiếu, việc ân đền, nghĩa trả cùng lòng kính trọng, tiếc thương đối với người quá cố.

Định nghĩa tổng quát:

– Phát Tang: là sự bắt đầu thi hành cho việc buồn thương, tiếc nuối người đã chết.

– Để Tang: Đang thi hành nhiệm vụ và bổn phận của sự buồn thương, nuối tiếc cũng là sự trả hiếu, trả ân nghĩa cho nhau trong một thời hạn cố định.

– Xả Tang: Thời hạn, nhiệm vụ và bổn phận để tang đã hoàn tất.

Tùy theo sự liên hệ gần hay xa đối với người chết mà có sự ấn định thời hạn để tang Bài Thơ: Chăng Là Đã Trễ? Một chút suy tư về Phát Tang, Để Tang và Xả Tang: Bài thơ: Tôi Hết Để Tang Tôi

Thời Gian Xả Tang, Xả Tang, Xa Tang,

Thời gian xả tang

✅Hiếu thảo hay không là ở nơi lòng người. Còn tang chế, cũng như các hình thức lễ nghi khác, tất cả chỉ là biểu lộ cho tấm lòng của con người .Quan trọng là việc hành xử của con người có theo đúng lễ giáo đạo đức hay không? Đó mới là điều quan trọng đáng nói. Do vậy xả tang có thể làm bất cứ lúc nào cũng được.

Lễ để tang là đang thi hành nhiệm vụ và bổn phận của sự buồn thương, nuối tiếc cũng là sự trả hiếu, trả ân nghĩa cho nhau trong một thời hạn cố định. Thời gian để tang và xả tang cũng tùy thuộc vào từng gia đình và phong tục mỗi nơi.  

Lễ xả tang

Lễ xa tang là thời hạn, nhiệm vụ và bổn phận để tang đã hoàn tất. Tùy theo sự liên hệ gần hay xa đối với người chết mà có sự ấn định thời hạn để tang

– Đại Tang: Là 3 năm (thực ra có 27 tháng ): Để Tang Tứ Thân Phụ Mẫu Và để Tang Vợ, Chồng – Tiểu Tang: Thì tính từng tháng cho đến tối đa là một năm như: Tang Anh Chị Em Ruột và Tang Họ Hàng Nội Ngoại

Đi vào chi tiết hơn về việc Để Tang, phải chăng khi đang Để Tang là đang tỏ lòng thương sót, đang đền bù, đang biết ơn, trả ơn, đang trả hiếu một cách vô cùng chân thành, nồng nhiệt.

- Của các con cháu hiếu hạnh đối với ông bà, cha mẹ, họ hang - Của những người vợ, người chồng có tình, có nghĩa - Của họ hàng, bạn bè tốt đối với người thân thương

Đồng thời cũng là:

- Của những người con, người cháu đã lỡ bất hiếu, bất mục, nay vì biến cố chết chóc này mà họ đang bắt đầu biết thương sót, biết ăn năn, hối hận đối với ông bà, cha mẹ, họ hàng… - Của những người vợ, người chồng đã lỡ bội bạc, xấu xa nay vì biến cố chết chóc này mà họ đã bắt đầu biết ăn năn, hối hận, sót thương nhau. – Và của tất cả những ai là người không tốt trong họ hàng, trong bạn bè v..v.. Nay vì biến cố chết chóc này họ cũng đã biết bắt đầu ân hận về cách cư xử không đẹp đối với người xấu số!   

Thời gian xả tang 

Xưa kia, con cháu phải để tang cho ông bà cha mẹ thời gian ít nhất là phải hai năm. Nghĩa là phải qua cái lễ giỗ đại tường, thì con cháu mới được xả tang. Và trong thời gian cư tang nầy, con cháu không được cưới hỏi, vì người ta cho rằng đó là điều không tốt. Cho nên, đối với người đang cư tang, họ kiêng cử đủ thứ.

Ngày nay, vì công việc làm ăn, học hành thi cử, hoặc cưới hỏi, hơn nữa phần lớn ảnh hưởng theo nếp sống của người Tây phương, nên vấn đề cư tang không trở nên gò bó theo tục lệ xưa. Phần nhiều là sau 49 ngày, tức xong cái lễ chung thất, thì người ta xin xả tang. Không có ai chịu cư tang cho qua cái lễ giỗ đầu. Có người còn xin xả tang liền, sau khi mai táng hoặc hỏa táng. Lý do là vì họ coi việc để tang là một việc không mấy may mắn trong những việc như: cưới hỏi, thi cử, khai trương cửa tiệm, hoặc đi xa v.v…  

Do đó, tục lệ cư tang tùy theo thời đại mà nó có sự thay đổi. Vì thế, tùy theo yêu cầu ý muốn của tang quyến mà chúng ta làm theo, thiết nghĩ, cũng không có gì là lỗi đạo sai trái. Vấn đề thời gian ngắn hay dài, lâu hay mau không thành vấn đề nữa. Thật ra hiếu thảo hay không là ở nơi lòng người. Còn tang chế, cũng như các hình thức lễ nghi khác, tất cả chỉ là biểu lộ cho tấm lòng của con người mà thôi. Điều quan trọng là việc hành xử của con người có theo đúng lễ giáo đạo đức hay không? Đó mới là điều quan trọng đáng nói. Có nhiều khi, ông bà cha mẹ mới chết, mà con cháu lại tranh chấp đấu đá tranh giành hơn thua với nhau, hoặc giả sát sanh hại vật cúng tế linh đình. Việc làm đó chỉ làm khổ cho người mới chết mà thôi, chứ không có ích lợi chi cả.  

Nếu là người Phật tử thì chúng ta nên cẩn thận việc làm nầy. Chúng ta phải hết lòng giúp cho hương linh của người mất chóng được siêu thoát. Việc cúng kiến ta nên hạn chế tối đa, chỉ làm theo lễ nghi đơn giản theo lời Phật dạy mà thôi. Nhất là không được sát sanh hại vật để cúng tế cho người mất. Vì như thế, người mất sẽ mang trọng tội khó mà siêu thoát. Tóm lại, chúng ta cứ làm theo ý muốn của họ, muốn xả tang lúc nào cũng được. Việc làm nầy không có gì chống trái hay có lỗi với người mất cả.

Nguồn : Sưu tầm  

Cảnh Giác Thủ Đoạn Lừa Đảo Bằng Hình Thức “Cúng Giải Vong”

Thủ đoạn của chúng là cạo trọc đầu, khoác lên người bộ quần áo màu vàng, xưng đang tù tại chùa rồi chở nhang đi bán. Kẻ gian lân la khắp nơi, thậm chí gõ cửa từng nhà mời chào mua nhang với lời có cánh “đóng góp công đức cho nhà chùa”. Các đối tượng nhiệt tình bắt chuyện nhằm thăm dò điều kiện gia cảnh, mức độ “cuồng tín”, tin vào tâm linh, ma quỷ, vong hồn của chủ nhà rồi tung chiêu lừa đảo.

Ông Võ Minh Sang (ngụ phường 6, TP Đà Lạt), một nạn nhân của thủ đoạn lừa đảo này cho biết, khi thấy người tu hành giới thiệu pháp danh là Minh Ngọc, tu tại một chùa ở TP Hồ Chí Minh đi bán nhang, trò chuyện nhiệt tình, dù đang rất khó khăn nhưng ông vẫn đi vay tiền mua mấy chục bó nhang với giá lên tới 3,5 triệu đồng. Ông Sang còn cho người này thêm 500 nghìn đồng.

Các đối tượng lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng hình thức “cúng giải vong” bị cơ quan chức năng bắt giữ.

Thấy chủ nhân đã lộ “yếu điểm”, kẻ gian lập tức khen nhà ông Sang mới xây xong rất đẹp nhưng đang có… vong trẻ con theo phá, gia đình sẽ gặp nhiều tai ương. Đi quanh nhà, kẻ gian bịa ra nhiều chuyện hoang đường, hù dọa gia chủ khiếp hãi. Sau đó, đối tượng tiết lộ “thầy giải được vong này”. Kẻ lừa đảo yêu cầu ông Sang chuẩn bị một số lễ vật cùng 40 triệu đồng để cúng giải hạn. Không có tiền, vợ chồng ông Sang phải đi vay nóng để “thầy cúng” giải vong mong sớm qua cơn hoạn nạn. Cúng xong, “thầy” vừa rời đi, ông Sang phát hiện hơn 40 triệu tiền thật đã bị tráo đổi một xấp tiền âm phủ.

Minh dặn dò chủ nhà sau khi cúng xong lấy tiền này kinh doanh sẽ phát tài lộc. Trong lúc cúng, đối tượng nhanh tay đánh tráo gói tiền thật bằng tiền âm phủ đã chuẩn bị sẵn. May thay, hành vi của kẻ gian đã bị một người trong nhà anh Long phát hiện, trình báo Công an bắt giữ.

Lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng hình thức cúng giải vong, giải hạn, cúng cầu an, cầu lộc, đã xảy ra từ nhiều năm qua trên địa bàn tỉnh Lâm Đồng. Các cơ quan chức năng cũng đã phát hiện, bắt giữ và xử lý nhiều đối tượng. Tuy nhiên, lợi dụng sự mê tín dị đoan của nhiều gia đình, hình thức lừa đảo này rất dễ trót lọt nên vẫn được các đối tượng triệt để sử dụng. Nhiều đối tượng đã phải trả giá bằng những bản án thích đáng, như ba người cùng ngụ tại thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang gồm: Nguyễn Văn Dứt (SN 1978), Nguyễn Hoài Nam (SN 1991) và Huỳnh Thị Phương Duyên (SN 1985), mỗi đối tượng đã bị TAND TP Đà Lạt xử phạt từ 5 đến hơn 7 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Nhóm đối tượng trên đã lên Đà Lạt, giả người tu hành đi bán nhang, lân la tiếp cận gia đình anh Lê Anh Khoa (SN 1987, ngụ phường 8, TP Đà Lạt) liên tục thực hiện 3 lần lừa đảo, chiếm đoạt tổng cộng 229 triệu đồng, dưới hình thức cúng “giải vong” và “cầu lộc”. Sau hai lần được nhóm này cúng “giải vong” nhưng gia chủ vẫn than công việc kinh doanh “dạo này ế quá”, nhóm lừa đảo trên đã vận động gia đình anh Khoa cúng “tài lộc” với gói “đại lộc” 199 triệu đồng. Cúng xong lấy tiền này kinh doanh sẽ nhanh phát tài. Do tin tưởng mù quáng, sau khi chuẩn bị đầy đủ “sính lễ” theo yêu cầu, vợ chồng anh Khoa lại mời nhóm lừa đảo đội lốt người tu hành về nhà lập đàn cúng vái. Trong lúc cúng, nhóm này đã nhanh tay đánh tráo 199 triệu đồng bằng một cọc tiền âm phủ đã chuẩn bị sẵn. Sau 3 lần cúng “giải vong” và “cầu lộc”, các đối tượng đã lừa đảo, chiếm đoạt của vợ chồng anh Khoa 229 triệu đồng.

Thượng tá Phạm Phú Ty, Phó Trưởng Công an huyện Lạc Dương, nơi vừa phát hiện, bắt giữ một đối tượng lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng hình thức cúng giải hạn, giải vong cho biết: Nhằm đánh vào niềm tin tâm linh, mê tín dị đoan của nhiều người, các đối tượng lừa đảo đội lốt người tu hành đã dựng lên những chuyện mê tín hoang đường nhằm làm cho nạn nhân sợ hãi, sống trong hoang mang tột độ. Khi biết “con mồi” sập bẫy, đối tượng sẽ đề cập việc cúng giải hạn, giải vong nhằm lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Có gia đình bị lừa đảo nhiều lần nhưng không phát hiện, vẫn tin rằng những chuyện mê tín dị đoan mà chúng tự bịa ra là có thật. Chiêu cuối cùng loại tội phạm này sử dụng với nạn nhân là “cúng cầu lộc”, chiếm đoạt hàng trăm triệu đồng từ việc đánh tráo tiền thật bằng tiền âm phủ.

Lễ Phát Tang, Để Tang, Xả Tang

Theo quan niệm xưa: Người chết là bắt đầu cuộc sống ở một thế giới khác “Sống gửi – Thác về”. Bởi vậy, theo tục xưa trong tang chế có rất nhiều nghi lễ để tiễn đưa vong hồn người đã khuất sang thế giới bên kia được trọn vẹn, chu đáo, thể hiện lòng thành, làm trọn đạo hiếu.

Những sự xúc động, những tình cảm vui buồn bởi cách cư xử đối với nhau khó mà cảm nhận rõ ràng trong những lúc bình thường chưa có biến cố gì, hoặc nếu có thì chỉ sơ sơ thôi, thì cái tình thương yêu, lòng hiếu thảo, điều ân nghĩa, cùng mọi sự ăn năn, hối hận đối với người thân như cha mẹ, vợ chồng, con cháu, họ hàng, bạn bè v…v… ít được tỏ rõ và ít mãnh liệt;

Nhưng khi có biến cố như Sự Chết Chóc, thì những thứ tình cảm này được bộc lộ một cách mạnh mẽ, chân thành rõ rệt nhất qua những truyền thống và hình thức của các lễ Phát Tang, lễ Để Tang, lễ Xả Tang và những buổi lễ lạy để cầu xin sự độ trì cho người quá cố. Sở dĩ có những truyền thống này là để chúng ta có cơ hội tỏ lòng : Hiếu hạnh, yêu thương, biết ơn, luyến tiếc cũng như những sự hối hận, ăn năn đối với người đã chết.

Với truyền thống, hình thức của những Lễ Lạy ấy mặc dầu chưa rốt ráo cho lắm, nhưng cũng là điều rất tốt để chúng ta có dịp nhóm họp đông đảo, để giúp đỡ, để hộ niệm, để tỏ lòng kính thương, tiếc nuối nhau đồng thời cũng là có dịp nói lên những điều suy tư hợp lý, hợp tình và hữu hiệu hơn cho việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang này. Vậy trong lúc thi hành với những Truyền Thống Lễ Lạy của Tang lễ, hỏi chúng ta có một chút suy tư gì không? Hay chỉ tự động làm theo những tục lệ đã vạch sẵn, là khi sự việc xẩy ra như thế thì phải làm như thế là đã trọn vẹn mọi ân tình, mọi sự hiếu đễ, sót thương đối với người thân yêu của chúng ta rồi! Trong thực tế liệu có đúng như vậy không? Hãy thử luận bàn, vì trước khi làm một việc gì quan trọng, chúng ta không thể không tìm hiểu cho rõ ràng về việc đó.

Trước hết chúng ta hãy định nghĩa cho rõ ràng, khúc triết hơn về việc Phát Tang, Để Tang và Xả Tang này, rồi sau đó sẽ bàn sâu rộng hơn, trọn vẹn hơn về những việc báo hiếu, việc ân đền, nghĩa trả cùng lòng kính trọng, tiếc thương đối với người quá cố.

Định nghĩa tổng quát

Lễ phát tang là sự bắt đầu thi hành cho việc buồn thương, tiếc nuối người đã chết.

Lễ để tang là đang thi hành nhiệm vụ và bổn phận của sự buồn thương, nuối tiếc cũng là sự trả hiếu, trả ân nghĩa cho nhau trong một thời hạn cố định.

Lễ xả tang là thời hạn, nhiệm vụ và bổn phận để tang đã hoàn tất. Tùy theo sự liên hệ gần hay xa đối với người chết mà có sự ấn định thời hạn để tang

Như Đại Tang: Là 3 năm (thực ra có 27 tháng )

Để Tang Tứ Thân Phụ Mẫu

Và để Tang Vợ, Chồng

Còn Tiểu Tang: Thì tính từng tháng cho đến tối đa là một năm như: Tang Anh Chị Em Ruột và Tang Họ Hàng Nội Ngoại

Đi vào chi tiết hơn về việc Để Tang, phải chăng khi đang Để Tang là đang tỏ lòng thương sót, đang đền bù, đang biết ơn, trả ơn, đang trả hiếu một cách vô cùng chân thành, nồng nhiệt.

_ Của các con cháu hiếu hạnh đối với ông bà, cha mẹ, họ hang

_ Của những người vợ, người chồng có tình, có nghĩa

_ Của họ hàng, bạn bè tốt đối với người thân thương

Đồng thời cũng là:

– Của những người con, người cháu đã lỡ bất hiếu, bất mục, nay vì biến cố chết chóc này mà họ đang bắt đầu biết thương sót, biết ăn năn, hối hận đối với ông bà, cha mẹ, họ hàng…

– Của những người vợ, người chồng đã lỡ bội bạc, xấu xa nay vì biến cố chết chóc này mà họ đã bắt đầu biết ăn năn, hối hận, sót thương nhau.

– Và của tất cả những ai là người không tốt trong họ hàng, trong bạn bè v..v.. Nay vì biến cố chết chóc này họ cũng đã biết bắt đầu ân hận về cách cư xử không đẹp đối với người xấu số!

Bài Thơ: Chăng Là Đã Trễ?

Đừng chờ khi chết mới trả hiếu cho nhau Đừng chờ khi chết mới ân hận u sầu Hỏi dâng được chi khi mẹ cha đã chết Để Tang được gì, thêm tủi nhục thương đau! Đừng chờ khi chết mới trả nghĩa cho nhau Đừng chờ khi chết mới hối hận bắt đầu Chà đạp nặng lời suốt cuộc đời chung sống Để Tang làm gì thêm mai mỉa cho nhau! Đừng chờ khi chết mới ân đền cho nhau Đừng chờ khi chết mới thức tỉnh quay đầu Cho được cái chi khi thầy tôi đã chết Để Tang được gì hay đau lại thêm đau! Đừng chờ khi chết mới sử đẹp thương nhau Sao trong khi sống lại tàn tệ thương đau Cư xử hài hòa là để Tang khi sống Chết còn Tang gì, thêm tủi hổ cho nhau!

(Chú ý: Câu số 11 bài trên chúng ta có thể để anh, chị, em hay bất cứ tên ai.)

Một chút suy tư về Phát Tang, Để Tang và Xả Tang Về mặt hình tướng

Có bao giờ chúng ta thắc mắc về những việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang có hình thức, có cố định thời gian mà lại tỏ cho đủ hết được lòng sót thương, hiếu hạnh, sự hối hận, ăn năn và sự đền ơn đáp nghĩa? Liệu những hình thức ấy có thật là đã vẹn toàn cho những ý nghĩa linh thiêng này không? Hay là đã quá trễ, không thiết thực và cũng không ảnh hưởng gì cho người đã chết!

Tới đây tưởng cũng không cần có câu trả lời cho sự thắc mắc ở trên, vì mỗi người mỗi ý đều được tôn trọng nhưng có lẽ đa số đều bất đồng với quan điểm không được rốt ráo này.

Về mặt vô hình tướng

Việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang Vô Tướng đương nhiên là bao la, trọn vẹn và hợp lý hơn vì không có sự giới hạn, cố định thời gian nào cả.

Thực sự mà nói thì có cái gì có thể trả được hiếu, trả được ơn với những công lao trời biển của cha mẹ? Cũng như những ân tình giữa vợ chồng, gia đình, họ hàng v..v.. Thật khó mà đền đáp cân xứng cho nhau, thế cho nên chúng ta đều bị lâm vào tình trạng là chẳng gì trả được và cũng không bao giờ trả xong!

Tại sao chẳng gì trả được? Quý vị nào có con cái thì đã đều biết từ lúc người mẹ mang thai đến khi sinh nở, nuôi nấng con cực khổ trăm bề, hy sinh vô cùng tận cho đến khi con đã trưởng thành, đã thành đạt rồi mà cha mẹ cũng vẫn còn lo, thậm chí nhiều bậc cha mẹ đã lo xong cho con, lại tiếp tục lo cho cháu; Đấy là trường hợp những đứa con lành lặn, thông minh, ngoan ngoãn; Còn những đứa con tật nguyền hoặc những đứa con hư hỏng, thì ôi thôi cha mẹ còn cực khổ tới đâu? Bút nào mà tả cho xiết được!

Vậy thử hỏi chúng ta lấy gì mà trả hiếu cho đồng với công lao xương máu của cha mẹ?

_ Tại sao không bao giờ trả xong? Theo thuyết nhà Phật thì gia đình vợ chồng, con cháu, cha mẹ, anh chị em đều vì nhân duyên mà hợp lại với nhau và đều có nguyên do là nợ nần, ân oán, duyên nợ trả vay, vay trả ấy không bao giờ có thể đồng đều, nên mới có sự luẩn quẩn loanh quanh, luân hồi, sinh tử không bao giờ dứt, và sự vay trả, trả vay cũng không bao giờ xong!

Để trở lại vấn đề báo hiếu, trả ân, trả nghĩa, phát tang, xả tang: Nhiều người sẽ nói rằng tổ tiên, cha mẹ đã sinh ra ta thì bổn phận các ngài phải lo cho ta chứ đâu lại cần sự đền bù, trả đi, trả lại kỹ lưỡng đến thế! Xin thưa rằng:

– Về Phương Diện Hình Thức, Lý Lẽ của Thế Gian thì sự trả ơn, trả nghĩa cho nhau như thế là tạm đủ, hay đã đủ.

– Nhưng về Phương Diện Đạo Lý có hơi khác vì nó sâu sắc hơn; Qua Giáo Lý nhà Phật thì

Cái Nghiệp không hình, không tướng của chính chúng ta nó cứ âm thầm diễn tiến, âm thầm hành động chỉ vì sự vay trả, oán ân không đồng đều nên sự luân hồi, trôi lăn phải bị triền -miên! Do duyên này chưa kịp dứt thì chính chúng ta lại tạo thêm những nhân duyên mới để liên tiếp có nhân, có quả, có nghiệp riêng, nghiệp chung liên hệ với nhau về những ân oán, nợ nần, danh, tài, ái, dục, thân mạng v..v.. Tùy theo ít hay nhiều, sâu hay nông mà tương ứng thành duyên vợ chồng, cha mẹ, anh chị em, họ hàng hay bạn bè trong một thời gian dài, ngắn cũng tương ứng với sự hội tụ và chia lìa ấy. Chúng ta cứ luẩn quẩn, loanh quanh chằng chịt với nhau như thế vì nợ này chưa dứt lại vay nợ kia, do lẽ đó mà sự vay trả, trả vay không bao giờ có thể cân bằng, nên cũng không bao giờ có thể trả xong để chấm dứt.

Sự việc vô cùng phức tạp, phiền não này cũng có thể giải quyết tuy là khó khăn nhưng cũng còn tùy từng quan niệm của từng cá nhân như:

– Người chấp nhận sự việc ấy thì lý luận rằng việc Luân Hồi, vay trả là trò chơi rất vui …

– Người không chấp nhận thì lại khắc khoải, suy tư và nói rằng: “Đó là một trò chơi vô minh đầy nước mắt! ” cần chấm dứt.

Để giải quyết vấn đề rắc rối, phức tạp này là làm sao có thể trả hiếu, trả nghĩa, trả ơn cho nhau được trọn vẹn, dứt được ân oán, nợ nần, ngoài vòng Sinh Tử Luân Hồi và cũng là đã Xả Tang. Thì ngay Đức Phật còn ngao ngán, suy tư và cuối cùng cũng phải có biện pháp là Đi Tu rồi Giác Ngộ mới thoát ra được cái vòng Luân Hồi rắc rối ấy.

Khi nói đến chữ Tu là ai cũng sợ hãi vô cùng vì tưởng Tu là phải ở chùa, phải xuống tóc, phải mặc áo Cà Sa, phải ăn chay và sống một cuộc đời thật kham khổ v..v… Thực ra thì không ắt hẳn là phải như thế; Dù Tu tại gia mà Tu cho thật nghiêm chỉnh, thì cũng đạt được mục đích y như những người xuất gia ở chùa không hơn không kém một mảy may nào hết, vì Đạo Phật là Đạo Trí Huệ và Bình Đẳng, ai ăn nấy no, ai làm nấy được, miễn Tu cho đúng đường lối Chính Pháp, Tu sao cho Trực Chỉ để nhận ra được Bản Thể Sẵn Có Của Mình là tự động giải thoát chính mình, giải thoát người và cũng là trọn vẹn việc ân đền, nghĩa trả, việc Để Tang và Xả Tang.

Bởi thế cho nên khi chúng ta bắt đầu Tu là bắt đầu trả ơn, đang Tu là đang trả ơn và khi Tu xong là đã trọn vẹn việc trả ơn cho mọi khía cạnh, dù phức tạp đến đâu về ân , oán, hiếu đễ, tình, tiền, danh -vọng ngay cả về thân mạng … Vấn đề Tu Hành dễ hay khó là do thật Tâm chúng ta có muốn hay không muốn mà thôi, nếu muốn thì dễ vô cùng mà không muốn thì lại cũng khó vô cùng!

Để cho những ai muốn Phát Tang, Để Tang và Xả Tang một cách hợp lý rốt ráo cũng chính là sự tu trì chân chính và thiết thực nhất, thì tại sao chúng ta không Tu ngay bằng cách là thực hành cả lý lẫn Sự (cả Hình Tướng lẫn Vô Hình Tướng) ngay trong đời sống hàng ngày của chúng ta? Nếu làm được thế thì đây là đường lối Tu Hành nhanh nhất đồng thời cũng là việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang rất thực tế và tuyệt đối!

Thưa vâng, chỉ cần giản dị như thế này trong suốt quãng đời hiện sống:

Là hãy tự hỏi: Tại sao chúng ta không sót thương nhau, không kính trọng nhau, không nhường nhịn, giúp đỡ nhau, không tiếc thương nhau ngay từ bây giờ, tức là chúng ta đang Phát Tang, đang Để Tang nhau khi còn đang sống để sẽ không có những ân hận, hối tiếc cũng như những gì muốn chứng tỏ, muốn cho nhau không quá trễ! Lý do chúng ta nên thương tiếc nhau ngay, vì mọi Vô Thường, mọi mất mát, mọi tang tóc không ai tránh được! Nó sẽ xẩy ra bất cứ lúc nào, cho nên khi thấy Sự Vô Thường hàng ngày ngay trước mắt , thì chúng ta cũng biết rằng tất cả mọi người thân thương quanh ta đều sẽ phải bỏ ta mà đi bất cứ lúc nào, ngay cả thân ta cũng vậy! Khi đã hiểu như thế thì chúng ta không nỡ nói hay làm những hành động gì không tốt đẹp đối với nhau, mà trái lại chúng ta biết trân quí, biết sót thương, biết ơn nhau trong từng giây phút; Vì hiểu Vô Thường nên chúng ta sẽ tự động biết làm những cái hay, cái đẹp nhất cho nhau như:

– Chúng ta sẽ cư xử với nhau trong tình thương yêu chân thật.

– Chúng ta sẽ thật nhã nhặn, khiêm cung, luôn chấp nhận mọi hoàn cảnh tốt, xấu, mọi thiệt thòi và mọi lỗi lầm trong sự hiểu biết Sáng Suốt, Từ Bi.

– Hiểu lẽ Vô Thường dĩ nhiên chúng ta sẽ luôn bao dung, độ lượng, hỷ xả cho nhau ngay cả với những người có tội, và chúng ta cũng sẽ biết hối hận, ăn năn ngay khi gây tội lỗi.

– Hiểu Vô Thường chúng ta sẽ hiếu hạnh từng sát na khi chúng ta còn được cận kề bên cha mẹ.

– Hiểu Vô Thường chúng ta cũng sẽ biết sống trọn tình, trọn nghĩa, biết ơn đối với vợ chồng, con cháu, gia đình, họ hàng, bạn bè v…v…

– Và hiểu Vô Thường chúng ta còn biết ơn, biết trung thành với Quốc Gia, Xã Hội, cùng là yêu thương muôn loài, muôn vật v…v…

Nếu can đảm, kiên trì thực hành được như thế thì quả đúng là chúng ta đang Tu, đang Phát Tang, đang Để Tang tất cả mọi người, đồng thời chúng ta đang Phát Tang, đang Để Tang chính chúng ta trong suốt cuộc đời, không có hạn định, cố định thời gian, và cũng là chúng ta đang Sáng Suốt, Hài Hòa, Từ Bi vui sống trong thực hành tu trì như những gì đã kể ở trên, rồi lại còn tiếp tục trau dồi để thăng hoa bằng cách là tham khảo, học hỏi, đi sâu vào Kinh -Điển; Dùng Kinh Điển làm Kim Chỉ Nam và dùng một trong 84 ngàn Pháp Môn của Đức Phật làm Công Phu thì lo gì Đạo Đời chẳng vẹn toàn và những việc Phát Tang, Để Tang, Xả Tang cũng đã tự động được giải quyết xong xuôi.

Bài thơ: Tôi Hết Để Tang Tôi

Tôi Để Tang tôi ngay từ lúc mới ra đời Tôi sót thương tôi khó tránh khỏi tả tơi Tôi biết thân tôi như làn sóng chơi vơi Tôi sợ cho tôi ngụp lặn mãi luân hồi Tôi để tang tôi ôi suốt cả cuộc đời! Tôi lo tôi sẽ thành kẻ mồ côi Tôi lo mất trọn, rồi mất cả thân tôi Tôi cố sao cho khỏi hối tiếc kịp thời Tôi Để Tang tôi từ khi mới ra đời Tôi muốn Vô Thường không khuất phục được tôi Tôi không muốn mất, và mất hết khơi khơi Nên tôi là muôn loài, muôn vật tuyệt vời Tôi để tang tôi ôi đã suốt cả cuộc đời! Minh chứng liên hồi, toàn sinh tử ly bôi Giả, chân, còn, mất toàn vọng niệm mà thôi Động tịnh, tịnh đồng Tôi Hết Để Tang Tôi Chỉ vì bản ngã, tôi phân tích lôi thôi Vì vô minh dầy, tôi nhị biên tương đối Ngã, Pháp, vỡ nhẽ, tôi vượt, tôi thay đổi Dung thông tịnh đồng, Tôi Đã Xả Tang Tôi

Câu Hỏi 55: Độ Hương Linh. Câu Hỏi 56: Giỗ Đoạn Tang Phải Làm Gì. Câu Hỏi 57: Lý Giải Về Hiện Tượng Ngoại Cảm

Câu hỏi 55: Độ hương linh

Con bạch Thầy! Vì công việc gia đình nên việc tu tập của con còn rất yếu kém, nếu đến những nghĩa trang cầu siêu thì ở đó có rất nhiều hương linh, con phải tu tập như thế nào để khi đến những nơi đó được thành tựu cho hương linh. Và khi đến những nơi đó chúng con còn non yếu thì có ảnh hưởng gì đến thân tâm không ạ. Kính mong Thầy giảng cho chúng con?

Trả Lời:

Việc cầu siêu hay là trợ niệm đó là việc rất tốt. Nhưng những người chết họ thuộc phần âm thì những người mà yếu quá cũng không nên gần. Nhưng không phải thế mà chúng ta vô trách nhiệm mà bỏ hết, khi nào cảm thấy mình yếu thì nghỉ còn khi nào khỏe thì đi, còn ảnh hưởng thì cũng không phải là nhiều. Các Phật tử muốn các hương linh đó được thành tựu thì mình nên tu tập cho thật tốt để mình có lực thì có thể chuyển hóa được cho họ, khiến cho họ được siêu thoát.

Câu hỏi 56: Giỗ đoạn tang phải làm gì

Con bạch Thầy! Gia đình con chuẩn bị làm giỗ anh con năm thứ ba cũng gọi là giỗ đoạn tang vậy gia đình con phải làm như thế nào ạ?

Trả Lời:

Theo phong tục xưa người mất thì họ để thờ ba năm, đến ngày đó thôi không phải để tang nữa. Nhưng đối với tinh thần đạo Phật thì đến 49 ngày là xong, vong linh đã chuyển kiếp. Việc để tang như xưa đối với bây giờ thì không hợp nữa. Còn những gia đình nào để tang có để nhưng không đeo thì Thầy không bắt cái đó thì tùy, nhưng đối với đạo Phật thì không quan tâm chuyện đó.

Câu hỏi 57: Lý giải về hiện tượng ngoại cảm

Con bạch Thầy! Gần đây con đọc được một quyển sách lý giải về hiện tượng ngoại cảm, con thắc mắc tại sao những người được gọi là ngoại cảm lại có khả năng nói chuyện, nhìn thấy người âm phải chăng là khoa học hay thiên về tâm linh nhiều hơn ạ?

Trả Lời:

Những năm tháng qua có xuất hiện những nhà ngoại cảm khi dân chúng có nhu cầu tìm mộ liệt sĩ, nhiều khi có những chuyện rất lạ. Khi mà toàn dân khao khát cái gì thì sẽ ứng ra cái đó, trong chiến tranh thì không thấy xuất hiện nhà ngoại cảm nào cả. Chiến tranh kết thúc chúng ta nghĩ đến anh, em những người thân của mình khao khát tìm mộ của họ thì tự nhiên xuất hiện những nhà ngoại cảm. Khả năng đặc biệt thì có những trường hợp sau có thể phát sinh: thứ nhất là do cấu trúc cơ thể có những đột biến, thứ hai là do công năng tu tập, thứ ba là do phúc báo tiền kiếp, tiền kiếp họ có tu tập có thể hồi bé họ chưa phát sinh nhưng đủ nhân duyên thì nó gợi ra, thứ nữa là do ma tà quỷ quái ám nhập ví dụ như những vị hầu đồng có những ma quỷ nhập vào nói việc này, việc kia rất chính xác. Và cũng có thể là do chư thiên họ mách bảo. Còn các nhà ngoại cảm Thầy không biết khả năng của họ là do đâu mà có được, nếu mà do tu tập thì sẽ không mất, còn nếu mà do ma tà ám nhập thì lúc được lúc mất cúng lễ cho nó tốt thì nó giúp cho nếu không thì không được. Còn phúc báo tiền kiếp nếu tu hành tiếp thì nó được duy trì, không tu mà lạm dụng nó, hay dính mắc vào danh lợi thì nó sẽ mất. Chuyện ngoại cảm là phải thuộc về tâm linh, mà tâm linh cũng là khoa học. Khoa học là một môn gì đó chính xác thực tại được gọi là khoa học, tâm linh thì rất chính xác rất thực tại nên cũng gọi là khoa học. Vì thế tâm linh là sự thật không thể phủ nhận được.