Xu Hướng 2/2024 # Mượn Hoa Cúng Phật Trong Mùa Chúa Giáng Sinh # Top 11 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Mượn Hoa Cúng Phật Trong Mùa Chúa Giáng Sinh được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Apim.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Suốt nhiều năm đầu định cư ở Mỹ, gia đình tui không biết gì về lễ lộc của họ. Người đi làm đến khi nào hãng cho nghĩ lễ thì bửa đó ở nhà, chớ không biết để mà tìm tòi hay trông ngóng. Mà cho dù có thắc mắc thì cũng không biết hỏi ai hay lục lọi tìm tòi căn nguyên cớ sự. Bởi những đồng hương đa phần là dân lao động chân tay ở lâu hay mới đến xóm nầy cũng sàn sàn trình độ hai- ba nút như mình, có khi còn bù ngắt ở một vài mặt lắc léo cuộc đời. Năm đầu tiên mình đến đây vào tháng bảy, sau ngày lễ độc lập của Mỹ đúng tuần lễ. Đến tháng 11 năm đó thì mình đụng cái lễ Thanksgiving đầu tiên rất náo nhiệt và hoành tráng của họ. Nhớ lại nhân ngày lễ đó, lần đầu tiên cuộc đời làm mướn của mình được chủ hãng tặng con gà lôi đông lạnh bọc trong nylon mềm cở 7-8 ký. Trong bụng mừng hết lớn, muốn có con gà cở nầy, ít nhất phải nuôi gà con khoảng 2 năm như lúc còn ở bên quê nhà mấy năm trước. Chiều về mình khệ nệ ôm con gà vô khoe với bà xả. Bả không mừng mà nói, mấy anh ở gần đây mới vừa ghé cho 2 con gà lôi, tủ lạnh nhà mình nhỏ xíu nên em không biết để 2 ông ầm vô chỗ nào cho nó khỏi hư. Lễ Tạ ơn mà người Việt ở đây thân mật gọi là lễ “gà lôi” bởi hầu như chú gà lôi quay phải có mặt trên bàn tiệc theo cổ truyền đó trong ngày lễ đó. Cũng ngộ là người Việt mình việc gì cũng có thể đặt ra thành chuyện. Họ kể cho mình nghe lịch sử ngày lễ nầy rất ly kỳ và đậm nét phong thần như là cổ tích. Chuyện là ngày không xưa lắm, có một chiếc thuyền của nhóm di dân đáp tàu vào bờ biển miền đông nước Mỹ. Họ đã sử dụng cạn kiệt lương thực mang theo từ quê hương Anh quốc, trong lúc mùa đông lạnh lẽo chằm chập ập tới. Viễn cảnh đói lạnh và chết chóc đang đe dọa họ thì may thay có một bầy gà lôi từ trong rừng bay ra kêu tót tót…Năm tháng trôi qua thì đời sống dân cư dần ổn định cho đến ngày lập quốc Hoa Kỳ. Để nhớ ơn bầy gà lôi cứu mạng, người ta kỷ niệm lễ Tạ ơn nầy là ngày lễ đầu tiên sau ngày lập quốc. Bởi lúc đó giấy tờ nhật ký không có người trông nom nên những người tiền bối chỉ nhớ được lịch sử truyền kỳ được lập lại nhằm vào ngày thứ năm của tuần lễ cuối cùng trong tháng 11.

Dư âm ngày lễ Tạ ơn vừa lắng dịu thì lật bật đến Noël. A! ngày nầy thì mình có biết chút ít hồi còn ở bên ấp Năm. Mình tưởng tượng một nơi như nước Mỹ có khoảng 75 triệu tín đồ công giáo. Và mức chi tiêu cho quà cáp và tiệc tùng trung bình cho mỗi gia đình tiêu xài trong mùa lễ lạc nầy gần 800 đô theo tính toán hàng năm, thì không khí phố phường phải tưng bừng náo nhiệt lắm. Nhưng thật là hụt hẫng, chỉ trừ một số nhà trang hoàng bằng những dây đèn chớp tắt sáng rực từ những ngày trước lễ, còn buổi chiều tối 24 như hôm nay thì đường xá vắng tanh lạnh ngắt. Truyền thống người Mỹ có đạo hay không thì trong lễ Giáng Sinh nầy ngoài những lễ ở nhà thờ, còn lại là thời gian dành cho sum họp. Hình ảnh quen thuộc truyền thống lễ nầy của người Mỹ là gia đình tụ họp đông đủ quanh bàn tiệc, xong tiệc đến phần mở quà của các con tặng cha mẹ, anh em tặng nhau. Cả nhà lại tiếp tục quây quần dùng trà hoặc cà phê bên lò sưỡi củi cháy bập bùng tí tách nghe nhạc giáng sinh, nếu lúc đó ngoài cửa sổ mà tuyết đang rơi thì thật là hoàn hảo.

Nhắc đến chuyện quà cáp mỗi năm cũng hơi nhức đầu nho nhỏ, không có tiền mặt thì mua bằng thẻ. Mua trên online thì phải làm sớm và chịu khó ngồi hằng giờ lục tìm chỗ nào hàng rẻ hoặc free shipping cho đở tốn. Mua hàng đã là việc không dễ mà chọn quà cho đối tượng cũng rất khó khăn. Dĩ nhiên mình không thể hỏi người nhận muốn gì mà phải vận động phán đoán và tâm lý, làm sao cho người nhận vui lòng. Có lẻ vì chín người mười ý nầy nên nhiều công ty bán hàng in thêm một hóa đơn rời theo mỗi món hàng mà lịch sự không in giá tiền trên đó, việc làm nầy dành cho người nhận quà có thể đến tiệm trả đổi hàng tùy thích.

Danh sách tặng quà mỗi năm mỗi lớn. Gia đình có con đi học thì phải nhớ thầy cô, tiện dụng nhất là đến ngân hàng mình có mở trương mục để mua một Gift Card, nặng nhẹ giao động từ 10 cho đến 100, bà con ta liệu cơm mà gắp mắm. Nhưng cho dù mình mua một thẻ giá 10 đô, cũng vẫn có chiếc hộp đẹp đựng thẻ nơ thắt xinh xinh, tất cả không tính thêm phụ phí. Nhớ cô giáo dạy dỗ con mình thì cũng nhớ người sáng chiều cầm bảng chặn xe cho con cháu mình qua lộ đến trường mỗi ngày. Ngoài ra, nhà nào cũng quen mặt chú phát thơ và tài xế xe đổ rác. Thôi thì mỗi năm có một lần, cũng ráng bắt chước người ta học làm điều phải quấy.

Block đường trước mặt nhà mình khoảng hơn 100 mét mà cheo ngoeo chỉ có 3 căn nhà. Bên trái nhà mình là gia đình hai vợ chồng trẻ người gốc Nam Mỹ, nghe họ nói xứ sở cha mẹ ở Ecuador. Bên phải là hai ông bà chủ hãng xà bông và hóa chất tẩy rửa, ông chồng thì thường xuyên ở hãng, bà vợ cũng đi làm chiều về nhà hủ hỉ với đứa con gái hai mấy tuổi, nhưng cô con gái hình như có bệnh thiểu năng. Gia đình nầy hơi đơn chiếc nên Lúa tui hay giúp những việc lặt vặt bên ngoài nhà của họ. Mới 7 giờ sáng hôm nay 24/12, bà xả của mình cứ hối mang quà qua biếu hai nhà lối xóm. Mình thì ngại còn sớm quá, bà xả thì sợ người ta đi lễ tết bà con, để trể qua ngày 25 mới tặng quà thì kỳ lắm. Trì hưởn kỳ kèo tới 9 giờ, bả bắt mình mặc đồ mới giống như đi chúc tết ở làng quê năm cũ. Nhiệm vụ đi 2 nhà mà thành công chỉ được 50 phần trăm. Trong khi chờ đợi hoàn tất nửa phần công tác còn lại, mình tạm thời nhận lệnh lên đường mua hai hộp bánh biscuit làm quà tặng cho một bà bạn của bà xả cũng ở gần nhà.

Còn chừng vài trăm mét đến tiệm bánh thì có lệnh mới hơn là phải quay xe về tức khắc mà chưa rõ lý do. Đến nhà mình mới hay bà láng giềng mang quà qua tặng, và bà xả cũng mang quà nhà hồi đáp xong xuôi. Mình thắc mắc mọi việc hoàn thành tốt đẹp thì mắc gì kêu tui quay xe trở lại. Bà xả tui cười ha hả như sáng chế một việc lớn lao:

– Em định mượn hoa cúng Phật. Hồi nảy bà hàng xóm mang cho mình bánh, kẹo, sô-cô-la loại đắt tiền. Nhà mình bây giờ đâu có ai ăn ngọt, em định mang gói quà nầy biếu chị Tư nên kêu anh ngưng mua hai hộp bánh.

Thật ra thì việc thảy hàng kiểu nầy đâu mới mẻ gì. Bạn bè, sui gia, thân thuộc tặng nhau tình cờ thì làm sao không trùng bộ. Có năm nhà mình được thêm nồi cơm hay nồi áp suất điện, có năm thì ùn ùn mền điện, drap sưỡi điện, thùng chén thùng ly lủ khủ. Giải quyết hàng chưa cần dùng nầy bằng cách kiếm người mới qua tặng làm quen hoặc để dành năm tới gói giấy mới tặng vòng vòng trở lại.

Chuyện linh hoạt thường niên nầy không chỉ xảy ra trong cộng đồng người Việt. Nếu có một người Mỹ rặt ri nào đọc được bài nầy, mình đoan chắc người đó cũng sẽ mĩm một nụ cười ý nhị.

Một Lúa

Gói quà ngọt ngào của vợ chồng ông láng giềng Paul và Yasmin được vợ chồng tui tạm “mượn hoa cúng Phật”

Mượn Hoa Cúng Phật Trong Mùa Chúa Giáng Sinh – Tống Phước Hiệp Vĩnh Long

 Suốt nhiều năm đầu định cư ở Mỹ, gia đình tui không biết gì về lễ lộc của họ. Người đi làm đến khi nào hãng cho nghĩ lễ thì bửa đó ở nhà, chớ không biết để mà tìm tòi hay trông ngóng. Mà cho dù có thắc mắc thì cũng không biết hỏi ai hay lục lọi tìm tòi căn nguyên cớ sự. Bởi những đồng hương đa phần là dân lao động chân tay ở lâu hay mới đến xóm nầy cũng sàn sàn trình độ hai- ba nút như mình, có khi còn bù ngắt ở một vài mặt lắc léo cuộc đời.          Năm đầu tiên mình đến đây vào tháng bảy, sau ngày lễ độc lập của Mỹ đúng tuần lễ. Đến tháng 11 năm đó thì mình đụng cái lễ Thanksgiving đầu tiên rất náo nhiệt và hoành tráng của họ. Nhớ lại nhân ngày lễ đó, lần đầu tiên cuộc đời làm mướn của mình được chủ hãng tặng con gà lôi đông lạnh bọc trong nylon mềm cở 7-8 ký. Trong bụng mừng hết lớn, muốn có con gà cở nầy, ít nhất phải nuôi gà con khoảng 2 năm như lúc còn ở bên quê nhà mấy năm trước. Chiều về mình khệ nệ ôm con gà vô khoe với bà xả. Bả không mừng mà nói, mấy anh ở gần đây mới vừa ghé cho 2 con gà lôi, tủ lạnh nhà mình nhỏ xíu nên em không biết để 2 ông ầm vô chỗ nào cho nó khỏi hư. Lễ Tạ ơn mà người Việt ở đây thân mật gọi là lễ “gà lôi” bởi hầu như chú gà lôi quay phải có mặt trên bàn tiệc theo cổ truyền đó trong ngày lễ đó.          Cũng ngộ là người Việt mình việc gì cũng có thể đặt ra thành chuyện. Họ kể cho mình nghe lịch sử ngày lễ nầy rất ly kỳ và đậm nét phong thần như là cổ tích. Chuyện là ngày không xưa lắm, có một chiếc thuyền của nhóm di dân đáp tàu vào bờ biển miền đông nước Mỹ. Họ đã sử dụng cạn kiệt lương thực mang theo từ quê hương Anh quốc, trong lúc mùa đông lạnh lẽo chằm chập ập tới. Viễn cảnh đói lạnh và chết chóc đang đe dọa họ thì may thay có một bầy gà lôi từ trong rừng bay ra kêu tót tót…Năm tháng trôi qua thì đời sống dân cư dần ổn định cho đến ngày lập quốc Hoa Kỳ. Để nhớ ơn bầy gà lôi cứu mạng, người ta kỷ niệm lễ Tạ ơn nầy là ngày lễ đầu tiên sau ngày lập quốc. Bởi lúc đó giấy tờ nhật ký không có người trông nom nên những người tiền bối chỉ nhớ được lịch sử truyền kỳ được lập lại nhằm vào ngày thứ năm của tuần lễ cuối cùng trong tháng 11.

        Dư âm ngày lễ Tạ ơn vừa lắng dịu thì lật bật đến Noël. A! ngày nầy thì mình có biết chút ít hồi còn ở bên ấp Năm. Mình tưởng tượng một nơi như nước Mỹ có khoảng 75 triệu tín đồ công giáo. Và mức chi tiêu cho quà cáp và tiệc tùng trung bình cho mỗi gia đình tiêu xài trong mùa lễ lạc nầy gần 800 đô theo tính toán hàng năm, thì không khí phố phường phải tưng bừng náo nhiệt lắm. Nhưng thật là hụt hẫng, chỉ trừ một số nhà trang hoàng bằng những dây đèn chớp tắt sáng rực từ những ngày trước lễ, còn buổi chiều tối 24 như hôm nay thì đường xá vắng tanh lạnh ngắt. Truyền thống người Mỹ có đạo hay không thì trong lễ Giáng Sinh nầy ngoài những lễ ở nhà thờ, còn lại là thời gian dành cho sum họp. Hình ảnh quen thuộc truyền thống lễ nầy của người Mỹ là gia đình tụ họp đông đủ quanh bàn tiệc, xong tiệc đến phần mở quà của các con tặng cha mẹ, anh em tặng nhau. Cả nhà lại tiếp tục quây quần dùng trà hoặc cà phê bên lò sưỡi củi cháy bập bùng tí tách nghe nhạc giáng sinh, nếu lúc đó ngoài cửa sổ mà tuyết đang rơi thì thật là hoàn hảo.

        Nhắc đến chuyện quà cáp mỗi năm cũng hơi nhức đầu nho nhỏ, không có tiền mặt thì mua bằng thẻ. Mua trên online thì phải làm sớm và chịu khó ngồi hằng giờ lục tìm chỗ nào hàng rẻ hoặc free shipping cho đở tốn. Mua hàng đã là việc không dễ mà chọn quà cho đối tượng cũng rất khó khăn. Dĩ nhiên mình không thể hỏi người nhận muốn gì mà phải vận động phán đoán và tâm lý, làm sao cho người nhận vui lòng. Có lẻ vì chín người mười ý nầy nên nhiều công ty bán hàng in thêm một hóa đơn rời theo mỗi món hàng mà lịch sự không in giá tiền trên đó, việc làm nầy dành cho người nhận quà có thể đến tiệm trả đổi hàng tùy thích.

        Danh sách tặng quà mỗi năm mỗi lớn. Gia đình có con đi học thì phải nhớ thầy cô, tiện dụng nhất là đến ngân hàng mình có mở trương mục để mua một Gift Card, nặng nhẹ giao động từ 10 cho đến 100, bà con ta liệu cơm mà gắp mắm. Nhưng cho dù mình mua một thẻ giá 10 đô, cũng vẫn có chiếc hộp đẹp đựng thẻ nơ thắt xinh xinh, tất cả không tính thêm phụ phí. Nhớ cô giáo dạy dỗ con mình thì cũng nhớ người sáng chiều cầm bảng chặn xe cho con cháu mình qua lộ đến trường mỗi ngày. Ngoài ra, nhà nào cũng quen mặt chú phát thơ và tài xế xe đổ rác. Thôi thì mỗi năm có một lần, cũng ráng bắt chước người ta học làm điều phải quấy. 

        Block đường trước mặt nhà mình khoảng hơn 100 mét mà cheo ngoeo chỉ có 3 căn nhà. Bên trái nhà mình là gia đình hai vợ chồng trẻ người gốc Nam Mỹ, nghe họ nói xứ sở cha mẹ ở Ecuador. Bên phải là hai ông bà chủ hãng xà bông và hóa chất tẩy rửa, ông chồng thì thường xuyên ở hãng, bà vợ cũng đi làm chiều về nhà hủ hỉ với đứa con gái hai mấy tuổi, nhưng cô con gái hình như có bệnh thiểu năng. Gia đình nầy hơi đơn chiếc nên Lúa tui hay giúp những việc lặt vặt bên ngoài nhà của họ. Mới 7 giờ sáng hôm nay 24/12, bà xả của mình cứ hối mang quà qua biếu hai nhà lối xóm. Mình thì ngại còn sớm quá, bà xả thì sợ người ta đi lễ tết bà con, để trể qua ngày 25 mới tặng quà thì kỳ lắm. Trì hưởn kỳ kèo tới 9 giờ, bả bắt mình mặc đồ mới giống như đi chúc tết ở làng quê năm cũ. Nhiệm vụ đi 2 nhà mà thành công chỉ được 50 phần trăm. Trong khi chờ đợi hoàn tất nửa phần công tác còn lại, mình tạm thời nhận lệnh lên đường mua hai hộp bánh biscuit làm quà tặng cho một bà bạn của bà xả cũng ở gần nhà. 

        Còn chừng vài trăm mét đến tiệm bánh thì có lệnh mới hơn là phải quay xe về tức khắc mà chưa rõ lý do. Đến nhà mình mới hay bà láng giềng mang quà qua tặng, và bà xả cũng mang quà nhà hồi đáp xong xuôi. Mình thắc mắc mọi việc hoàn thành tốt đẹp thì mắc gì kêu tui quay xe trở lại. Bà xả tui cười ha hả như sáng chế một việc lớn lao:

        – Em định mượn hoa cúng Phật. Hồi nảy bà hàng xóm mang cho mình bánh, kẹo, sô-cô-la loại đắt tiền. Nhà mình bây giờ đâu có ai ăn ngọt, em định mang gói quà nầy biếu chị Tư nên kêu anh ngưng mua hai hộp bánh.

        Thật ra thì việc thảy hàng kiểu nầy đâu mới mẻ gì. Bạn bè, sui gia, thân thuộc tặng nhau tình cờ thì làm sao không trùng bộ. Có năm nhà mình được thêm nồi cơm hay nồi áp suất điện, có năm thì ùn ùn mền điện, drap sưỡi điện, thùng chén thùng ly lủ khủ. Giải quyết hàng chưa cần dùng nầy bằng cách kiếm người mới qua tặng làm quen hoặc để dành năm tới gói giấy mới tặng vòng vòng trở lại.  

        Chuyện linh hoạt thường niên nầy không chỉ xảy ra trong cộng đồng người Việt. Nếu có một người Mỹ rặt ri nào đọc được bài nầy, mình đoan chắc người đó cũng sẽ mĩm một nụ cười ý nhị.

Một Lúa

Gói quà ngọt ngào của vợ chồng ông láng giềng Paul và Yasmin được vợ chồng tui tạm “mượn hoa cúng Phật”

 

Việt Nam “Mượn Hoa Cúng Phật

Nhật Trần Phong/ FB Trần Nhật Phong

Hôm 10 tháng 7 vừa qua, quốc hội Hoa Kỳ đã thông qua nghị quyết lên án việc khiêu khích và gây hấn của Trung Quốc tại Biển Đông, qua việc đưa giàn khoan HD 981 vào khu vực được xem là đang tranh chấp.

Nghị quyết kêu gọi Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi vùng biển nói trên và tái lập hiện trạng như trước tháng 5 – 2014.

Nghị quyết mang số S-Res 412, cũng kêu gọi Trung Quốc dừng lại việc thiết lập vùng “Nhận Dạng Phòng Không” (ADIZ) trong khu vực Biển Bắc Á hay còn gọi là Hoa Đông.

Trong thời gian qua, có thể nói phía Trung Quốc đã chủ chốt trong việc leo thang căng thẳng trong các vực tại Á Châu bao gồm Bắc Á và Đông Nam Á.

Phía Bắc Á Trung Quốc đã cương quyết khẳng định rằng đảo Điếu Ngư mà người Nhật gọi là Sekaku thuộc chủ quyền lãnh thổ của họ.

Phía Đông Nam Á, Trung Quốc cho rằng vùng lãnh hải của họ gồm 9 đoạn kéo dài tới tận vùng cực nam của Biển Đông.

Nhiều phía vẫn thắc mắc rằng, tại sao Trung Quốc thời gian gần đây lại tỏ ra “diều hâu” hơn hẳn thái độ truyền thống trước đây, luôn nhẫn nhịn và khéo léo.

Một số lý giải cho rằng, Trung Quốc cố tình tạo căng thẳng ở bên ngoài, hầu che lấp đi những khó khăn bên trong, bao gồm sự đấm đá gay gắt của nội bộ Trung Ương Đảng và những rối loạn tại khu vực Tân Cương, cũng như sự bùng nổ của tầng lớp dân chúng ở các khu vực địa phương về đất đai.

Tuy nhiên trên thực tế bài toán này còn lớn hơn nhiều so với lý giải trên.

Thứ nhất Trung Quốc vẫn luôn đề phòng việc tái lập chiến lược quân sự của Hoa Kỳ tại khu vực Á Châu Thái Bình Dương, mà Trung Quốc cho rằng Hoa Kỳ đang muốn vây hãm quốc gia này, với xu thế hiện nay, Trung Quốc đã quyết định bước ra ngoài cái “vỏ bọc” truyền thống là nhẫn nhịn khôn khéo để dịch chuyển những chỉ trích hay phê phán các hồ sơ của họ về nhân quyền, môi sinh, chất lượng sản phẩm v.v..

Tạo ra hiện trạng “diều hâu” sẽ có lợi cho Trung Quốc hơn là thái độ “bồ câu” trước đó, điều này sẽ răn đe những quốc gia trong khu vực muốn “lăng ba vi bộ” với Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu.

Thứ hai, việc phát triển kinh tế của Trung Quốc đã lên đến đỉnh cao nhất trong 10 năm qua, do đó Trung Quốc hiểu rõ nguyên tắc thoái trào của nền kinh tế,một khi lên đến đỉnh thì phải tuột dốc, nhưng tuột dốc như thế nào và làm sao đo lường được điểm dừng của con dốc chính là bài toán mà Trung Quốc phải tính.

Điều Trung Quốc e ngại nhất là quyết tâm của Hoa kỳ trong việc khiến cho đồng Nhân Dân Tệ bị mất giá, niềm tin của giới đầu tư suy giảm và thay đổi hiện trạng của họ những năm tới trong cơ chế WTO (từ quốc gia đang phát triển trở thành quốc gia đã phát triển), nếu tiếp tục giử thái độ mềm dẻo và nhẫn nhịn trước những tấn công về dư luận do Hoa Kỳ tạo ra, Trung Quốc sẽ mất dần ảnh hưởng, do đó chọn thái độ “diều hâu”, một mặt Trung Quốc khẳng định được tư thế của họ với các nhà đầu tư, một mặt mua thêm thời gian cho bài toán “hạ cánh an toàn” về kinh tế.

Thứ ba do yếu tố Bắc Hàn, quốc gia này dưới thời ông Kim Long Il, Trung Quốc vẫn có thể kiểm soát được, và vẫn làm tốt vai trò “vùng trái độn” theo sự điều khiển của Trung Quốc.

Tuy nhiên sau khi Kim Jong Un kế vị, sự thanh trừng trong nội bộ và những dấu hiệu gần đây, cho thấy có vẻ Bắc Hàn đang muốn tách dần sự ảnh hưởng của Trung Quốc, điều này có thể khiến cho ảnh hưởng quân sự vùng Bắc Á bị lệch cán cân, tỏ thái độ “điều hâu” để khẳng định tư thế ảnh hưởng của mình là điều mà Trung Quốc đang thực hiện.

Cuối cùng chính là chiến lược phát triển lâu dài về dân số, với mực độ dân số hiện nay càng lúc càng tăng dân mỗi năm, quốc gia đông dân nhất thế giới này luôn phải nhức đầu tính toán làm sao để giải quyết bài toán đường dài về dân số, một điều có thể khiến cho Trung Quốc bị mất quân bình giữa các khu vực đô thị và thôn quê, dẫn đến những cuộc nổi loạn mà họ cho rằng gây nguy hiểm cho chế độ.

Chiếm lấy Biển Đông với nguồn tài nguyên và đường hàng hải quan trọng Đông – Tây, sẽ là bài toán khẳng định mà Trung Quốc phải làm. Bên cạnh đó là chuyễn tãi dân số tái định cư ở những quốc gia lân cận dọc theo đất liền cũng sẽ nằm trong chiến lược của Trung Quốc, con đường từ Vân Nam, xuống Lào qua Cam Bốt rồi đến Thái Lan, hay đi trực tiếp từ Việt Nam xuống vùng cực nam của Đông Nam Á chính là điều Trung Quốc không bỏ qua. Bên cạnh đó là tầm quan trọng về quân bình chiến lược quân sự, nếu Hoa Kỳ có thể kiểm soát Biển Đông, thông qua các đồng minh ở Đông Nam Á, thì Trung Quốc phải kiểm soát đất liền, đây là chiến lược tất yếu.

Ý muốn của Hoa Kỳ qua nghị quyết S- Res 412

Với áp lực từ các đồng minh quân sự và kinh tế tại khu vực Á châu nói chung, Hoa Kỳ hiện đang đương đầu với sự thay đổi quan điểm chiến lược.

Xưa nay, Hoa Kỳ vẫn giữ nguyên tắc là chỉ bảo vệ các vùng lãnh thổ của đồng minh, không xen vào những vùng đang tranh chấp, một nguyên tắc bất di bất dịch,thì điều này đã khiến cho nhiều đồng minh của Hoa Kỳ bất mãn.

Nhật Bản tranh chấp với Trung Quốc tại biển Bắc Á (Hoa Đông), Philippines tranh chấp với Trung Quốc tại khu vực Trường Sa, Đài Loan vẫn đối đầu mổi ngày với Trung Quốc trên mặt biển, Nam Hàn luôn thấp thỏm trước các diễn biến của Bắc Hàn.

Tất cả những quốc gia này đều trong cậy vào lời cam kết của Hoa kỳ về ý nghĩa của đồng minh, tuy nhiên Hoa Kỳ đưa ra nguyên tắc trên là bảo vệ các quyền lợi quan hệ của Hoa Kỳ trên bình diện quốc tế, tức là dùng nguyên tắc này để tránh mích lòng các nước như Trung Quốc, nơi mà trao đổi mậu dịch được xem là lớn nhất của Hoa kỳ trên thế giới.

Với thái độ hiện nay của Trung Quốc, áp lực từ các quốc gia đồng minh, đã khiến Hoa kỳ phải xét lại quan điểm của mình.

Nghị quyết S-Res 412 được thông qua mang hai ý nghĩa có thể diễn ra.

Thứ nhất có thể đây chỉ là hành động xoa dịu của Hoa Kỳ dành cho đồng minh của họ, cho thấy Hoa kỳ vẫn quan tâm đến các diễn biến nơi khu vực có tranh chấp hay căn thẳng.

Thứ hai có thể đây là bước đầu tiên đo lường phản ứng của phía Trung Quốc, trước khi Hoa Kỳ muốn thay đổi quan điểm về ý nghĩa của “đồng minh” nhằm đáp ứng sự đòi hỏi của các quốc gia đồng minh hiện nay.

Ngoài ra nghị quyết cũng là thái độ “cây gậy – củ cà rốt” truyền thống của Hoa Kỳ, trước khi Hoa kỳ có hội nghị thượng đỉnh với Trung Quốc về “hợp tác chiến lược và kinh tế” trong thời gian sắp tới.

Là quốc gia tâm điểm trong vụ căng thẳng trên Biển Đông, qua vụ giàn khoan HD-981, Việt Nam hiện đang lúng túng trước thái độ “diều hâu” của Trung Quốc.

Sự lúng túng trở nên rõ rệt hơn qua những phát biểu “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” của giới lãnh đạo Việt Nam. Nếu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra cứng rắn lên án Trung Quốc tại hội nghị của khối ASEAN ở Miễn Điện thì bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh lại tỏ ra ‘ngoan ngoãn” như đứa “con hoang” với Trung Quốc tại hội nghị quốc phòng Shangri-La.

Việt Nam cho đến nay vẫn chỉ là một đối tác quan hệ kinh tế với Hoa Kỳ, chưa phải là đồng minh, còn quá nhiều hồ sơ khác biệt giữa hai nước chưa được giải quyết mà phía thụ động chính là Việt Nam.

Chính quyền Obama hiểu rõ tầm quan trọng của địa lý Việt Nam đối Trung Quốc, nhưng ông vẫn tỏ ra cứng rắn với Việt Nam, 4 lần công du đến Á châu, ông Obama không hề đặt chân đến Việt Nam, cho thấy tư thế của quốc gia này rất yếu trong các mối quan hệ với Hoa Kỳ.

Hơn một nửa nền kinh tế miền bắc Việt Nam đều chịu ảnh hưởng của Trung Quốc, do đó Việt Nam khó có thể “thoát Trung” nếu không chọn thái độ rõ rệt trên chính trường quốc tế.

Việt Nam tuyên bố rằng chọn thái độ” không đứng về phía nào và làm bạn với các nước” chỉ là câu nói đầu môi chót lưỡi để xoa dịu dân chúng. Chính phủ Việt Nam biết rõ họ không có tư thế để chọn thái độ này. Một quốc gia đang phát triển, GDP còn thấp, mọi thứ đều sơ khai, vốn không đủ tư thế làm một quốc gia trung lập.

Việt Nam vẫn đang hy vọng Trung Quốc giữ đúng lời, sẽ rút giàn khoan HD-981 ra khỏi vùng biển ở Hoàng Sa vào trước ngày 15 tháng 8 năm nay, tức là sau 3 tháng thăm dò, tuy nhiên với tình hình hiện tại, rõ ràng Trung Quốc chưa muốn làm điều đó, ngược lại họ còn tuyên bố sẽ đưa thêm các giàn khoan vào.

Phía Việt Nam đã vận động khá nhiều với quốc hội Hoa kỳ, mong có sự hỗ trợ nhiều hơn, tuy nhiên có vẻ Hoa Kỳ rất giới hạn trong việc giúp đỡ Việt Nam.

Thứ nhất là do quan hệ với Trung Quốc, Hoa Kỳ không “làm công không” cho quốc gia nào không đem lợi ích về cho Hoa kỳ, mà còn khiến Hoa Kỳ thiệt hại về các mối quan hệ với Trung Quốc.

Thứ hai luật lệ Hoa Kỳ rất rõ ràng, quốc hội Hoa kỳ không cho phép chính phủ hổ trợ cho những quốc gia bị đưa vào danh sách ” có xu hướng đàn áp quyền tự do của con người”, do đó dù có muốn giúp thì cũng giúp không được, hay rất giới hạn.

Chính phủ Việt Nam hiện nay, điều họ cần là làm thế nào chứng minh với dân tộc của họ là họ có giài pháp hóa giải những căng thẳng trên Biển Đông hiện nay, nhưng có vẻ đã không có giải pháp (trừ phi nhượng bộ rất nhiều với Trung Quốc qua những hiệp ước ngầm).

Do đó hàng ngày báo chí đưa tin hầu như là trấn an dân chúng, những tin tức như Nhật Bản cung cấp tàu cho Cảnh Sát Biển (CSB), Hải quân Hoa Kỳ ghé cảng Cam Ranh, Việt Nam hợp tác với Ấn Độ, Do Thái v.v..

Và nay thêm nghị quyết S Res 412.

Thật ra nghị quyết trên không hoàn toàn nói về vấn đề của Biển Đông, mà chỉ một phần trong đó nêu lên vụ giàn khoan HD-981.

Tuy nhiên báo chí Việt Nam đã đồng loạt đưa thông tin rằng Hoa kỳ ra nghị quyết Biển Đông, cho dân chúng có cảm giác rằng Việt Nam đã vận động được Hoa Kỳ hỗ trợ, và nghị quyết là bước đầu tiên. Nhưng trên thực tế toàn bộ nghị quyết hầu như mang ý nghĩa dành cho các đồng minh của Hoa kỳ thì đúng hơn.

Chính phủ Việt Nam hiểu rõ, giải quyết tận gốc rễ của những căn thẳng và bế tắc hiện nay là thoát dần tầm ảnh hưởng của Trung Quốc, muốn thoát phải tỏ lập trường rõ ràng hơn, tức là nghiên hẳn về phía tây phương, nhưng muốn nghiêng về Tây phương phải thay đổi thể chế hiện nay, một điều mà đảng CSVN hoàn toàn chưa muốn.

Nghị quyết S-Res 412 của Thượng Viện Hoa Kỳ chỉ là dành cho các đồng minh của họ, đồng thời đo lường phản ứng của Trung Quốc trước khi Hoa Kỳ đưa ra những động thái kế tiếp.

Phía chính phủ Việt Nam thì có thêm cơ hội để trấn an dân chúng rằng, họ đang làm việc với Hoa Kỳ để giải quyết căng thẳng, nhưng rõ ràng Hoa Kỳ không hề có cam kết gì nếu Việt Nam không thay đổi.

Hồ sơ Biển Đông đặc biệt là vụ giàn khoan HD 981 đã giúp cho mọi người nhìn ra được tư thế thật sự của Việt Nam trên quốc tế, rất cô đơn và nguy hiểm, đồng thời dân chúng trong Việt Nam cũng nhìn thấy rõ ràng hơn, sự bế tắc hiện nay của chính phủ.

Vì Sao Người Ta Lại Nói: ‘Mượn Hoa Dâng Phật’?

Hiện nay chúng ta thường hiểu câu thành ngữ: “Mượn hoa dâng Phật” là dùng thứ của người khác để đem tặng, tặng không xuất phát từ cái tâm, ý nghĩa gần giống với câu “Của người phúc ta”. Cách hiểu này thực ra hoàn toàn trái ngược với nội hàm chân thực của nó…

“Mượn hoa dâng Phật” vốn có nguồn gốc từ câu thành ngữ Hán Việt “Tá hoa hiến Phật”, là một định ngữ trong Phật giáo, kể lại câu chuyện mối nhân duyên đời xưa của Phật Thích Ca Mâu Ni trước khi tu thành chính quả với người vợ của Ngài.

Truyền thuyết kể rằng: Trước khi tu thành chính quả, Phật Thích Ca Mâu Ni đã trải qua luân hồi nhiều đời. Một trong những đời đó, Ngài là người tu hành Bà La Môn, gọi là Thiện Huệ. Một lần, Thiện Huệ khi đó 16 tuổi tham gia đại hội biện luận của các tăng lữ, được một ít đồ cúng dường, cậu bèn trở về Tuyết Sơn cúng dường sư phụ.

Giữa đường, cậu đi qua một địa phương gọi là thành Liên Hoa. Trong thành trang hoàng vô cùng trang nghiêm thù thắng, thì ra Phật Nhiên Đăng sắp đến đây thuyết Pháp giáo hóa. Thiện Huệ nghĩ: “Chư Phật không cần đồ cúng dường tiền tài, mà vui nhất là cúng dường bằng Pháp, nhưng mình lại chưa đắc Pháp, vậy thì mua hoa cúng Phật”. Nhưng cậu đi tìm tất cả những cửa hàng hoa mà cũng không mua được một bông. Thì ra quốc vương đã bao tiêu tất cả các cửa hàng hoa, ông muốn đem hoa cúng Phật, nên hạ lệnh cho các cửa hàng hoa không được phép bán hoa cho người khác.

Thiện Huệ đi khắp nơi tìm kiếm, gặp một thiếu nữ áo xanh đang lấy nước, thấy cô cất giữ 7 bông hoa sen xanh (Utpala) ở trong bình nước. Thiện Huệ vô cùng vui mừng, muốn dùng 500 lượng vàng mua hoa.

Thiếu nữ áo xanh nói: “Tôi muốn dùng những bông hoa này cúng dường Phật Đà”.

Thiện Huệ hỏi: “Vậy cô có thể bán cho tôi 5 bông, cô giữ 2 bông được không?”

Thiếu nữ hỏi: “Anh mua hoa làm gì?”

Thiện Huệ đáp: “Tôi muốn mua hoa cúng dường Phật Nhiên Đăng, để cầu tương lai thành tựu Phật quả”.

Thiếu nữ ngắm nhìn kỹ cậu, sau đó nói: “Tôi thấy anh phát tâm dũng mãnh, cầu Pháp tinh tấn, tương lai sẽ thành đại quả vị. Nếu anh đáp ứng với tôi rằng, trước khi anh đắc Đạo thì sẽ đời đời lấy tôi làm vợ, sau khi đắc Đạo thì cho phép tôi xuất gia làm đệ tử của anh, thế thì tôi sẽ tặng hoa cho anh”.

Thiện Huệ nói: “Để đắc Đạo, tôi sẽ buông bỏ hết thảy phú quý vinh hoa, bao gồm cả vợ con, cô có nguyện ý không? Hơn nữa, nếu vì tình yêu của cô mà trở ngại tôi tu Đạo, tội nghiệp của cô sẽ rất lớn. Nếu cô có thể phát nguyện, tương lai tuyệt đối không cản trở hết thảy việc bố thí của thôi, thì tôi sẽ đáp ứng với cô đời sau sẽ lấy cô làm vợ”.

Đôi thiếu niên nam nữ này đều có tâm kiên định cầu Đạo, thế là cùng cam kết với nhau. Thiếu nữ đưa cả 7 bông hoa cho Thiện Huệ, hai bông trong số đó, nhờ cậu thay cô dâng lên cho Phật Đà.

Khi đó, quốc vương và đại chúng đều ra khỏi thành nghênh đón Phật Nhiên Đăng. Thiện Huệ cũng nhanh chóng đến cổng thành, đem 7 bông hoa sen tung lên không về phía Phật Nhiên Đăng. 5 bông hoa quay xuống dưới, giống như một cái lọng vàng che phía trên đỉnh đầu Phật Đà, còn hai đóa hoa của cô thiếu nữ áo xanh kia cúng dường cũng nở trên hai vai Phật Đà.

Lúc đó mặt đất ẩm ướt, còn có một rãnh nước; để tránh làm bẩn chân Phật, Thiện Huệ cởi chiếc áo da hươu của mình ra, trải lên mặt đất, lại lấy tóc của mình trải lên, mặt cúi trên chỗ lầy lội, để Phật Đà giẫm lên thân thể mình đi qua.

Phật Nhiên Đăng cảm niệm được sự thành kính từ nội tâm của Thiện Huệ, thế là Ngài thọ ký cho cậu và nói: “Vô lượng kiếp sau, con nhất định thành Phật, hiệu là Thích Ca Mâu Ni”.

Đây chính là nguồn gốc câu thành ngữ “Tá hoa hiến Phật”.

Chữ “hiến” trong câu “Tá hoa hiến Phật” không chỉ có nghĩa là cúng dường, dâng cúng trên bề mặt, mà còn tượng trưng cho lòng thành tín xả thân cầu Phật. Chữ “hoa” ở đây có nghĩa là hoa Utpala (Ưu bát la hoa), tức là hoa sen xanh.

Thiếu nữ áo xanh sau này trở thành vợ của Phật Thích Ca Mâu Ni trước khi đắc Đạo, tức thái tử phi Da Du Đà La (Yasodharā). Sau này quy y Phật môn, bà trở thành tỳ kheo ni đầu tiên, chứng ngộ được quả A La Hán.

Quốc vương mua hoa cúng dường Phật Nhiên Đăng đương nhiên cũng là lòng chân thành, mong muốn thông qua cúng dường Phật mà thoát khỏi bể khổ trần thế, kiến lập công đức cho mình. Nhưng ông không cho phép người khác mua hoa cúng Phật, do đó lòng thành tín của ông đối với Phật là vị tư, là vì lợi ích cá nhân.

Thiếu nữ áo xanh cúng dường Phật là vô tư, cô có thể buông bỏ độc hưởng, nguyện ý chia sẻ công đức với người khác.

Thiện Huệ và thiếu nữ áo xanh cúng dường Phật đều không vì cầu phúc báo, chỉ vì đắc Đạo chân chính.

Vì kính Phật, Thiện Huệ thậm chí không tiếc hết thảy mọi giá. Do đó “Tá hoa hiến Phật”, mấu chốt không phải là “hoa”, mà là là cái tâm chí thành xả bỏ hết thảy.

Hồi 7: Mượn Hoa Cúng Phật, Hào Hoa Kiếm Khách, Tác Giả Nam Kim Thạch

T hời gian vào giờ ngọ.

Địa điểm là tửu quán Tứ Xuân, nơi cửa tây phủ thành Trấn Giang.

Chiêu bài thì hách song tửu quán rất tầm thường, bất quá là một ngôi quán nhỏ trong thôn xóm. Một nơi tạm dừng chân của thôn dân có việc vào thành, vừa túi tiền của hạng bần khổ.

Dĩ nhiên rượu không là hảo hạng, thức ăn là những thứ dành cho bình dân. Nhưng sinh ý rất phồn thịnh, người vô kẻ ra tấp nập, bao nhiêu bàn đều không bỏ trống lâu.

Ngày thường thì chủ nhân lluônuôn cười, mặt tươi rói, nụ cười gắn chặt nơi môi từ sáng sớm đến hoàng hôn.

Nhưng hôm nay chủ nhân lộ vẻ thất vọng rõ rệt. Hơn mười chiếc bàn bỏ trống, khách ăn chỉ vỏn vẹn năm người.

Bọn tiểu nhị dư công đứng quanh cửa ra vào.

Không phải khách hàng tẩy chay ngôi quán.

Mà chỉ vì năm người này bao luôn ngôi quán trọn ngày. Hẳn nhiên là cái giá không bằng tổng số sinh ý mỗi ngày nên chủ quán buồn. Có một lý do nào đó bắt buộc chủ quán cho thuê bao một cách miễn cưỡng, gần như chịu lỗ.

Bọn tiểu nhị đứng tại cửa tạ từ những khách hàng ngày, cho biết quán tạm đình sinh ý hôm nay, ngày mai tiếp tục, mời khách quen chiếu cố như cũ.

Trước cửa quán có lá cờ Long Võ Tiêu Cục theo gió bay phấp phơ. Năm người trong quán dĩ nhiên là bọn Vưu Tuấn

Lâm Kỳ n óng nảy hơn hết, chốc lại chồm mình ra ngó quanh quẩn, sau cùng càu nhàu : – Quá giờ ngọ rồi mà sao hắn chưa đến ?

Vưu Tuấn bình tĩnh đáp :

– Hắn đã giết người tức nhiên là đã có mặt tại địa phương rồi. Nếu vậy thì sớm muộn gì hắn cũng xuất hiện !

Lâm Kỳ cau mày :

– Giả như hắn không đến rồi khi trở về mình phúc đáp làm sao với thiếu chủ đây? Vưu Tuấn mỉm cười : – Hắn không đến là thất tín, chúng ta cứ bỏ luôn lá tiêu kỳ tạo lá mới, bất quá hơn mười lạng bạc, có sao đâu ! Mà lại lợi hơn mười vạn lượng nữa !

Lâm Kỳ lo ngại :

– Còn cái chết của Đào Hoàng ? Vưu Tuấn đáp :

Đã có Sử lão gia chứng giám, hắn chết vì Đạt Ba Tam Thức mà trên đời này chỉ có Yến Thanh biết Tam Thức đó thôi, mình cứ báo cáo về tổng đàn như vậy là ổn rồi ! Phần việc truy tìm hung thủ, nếu là việc ám sát xảy ra tại Kim Lăng thì do chúng ta đảm nhiệm. Đằng này vụ án lại xảy ra tại Trấn Giang thì phải do tổng đàn liệu lý , chúng ta có dính dáng vào đó đâu mà lo. Chúng ta còn khối công việc tại Kim Lăng kia mà giờ đâu mà lo chuyện đó ?

Sử kiếm Như bật cười ha hả :

– Nếu chỉ có một mình Yến Thanh biết Đạt Ba Tam Thức thì không có vấn đề. Lão phu chỉ sợ ngoài Yến Thanh ra còn có kẻ khác biết nữa đấy !

Lâm Kỳ t oát mồ hôi lạnh nói :

– Trần Tam Bạch không có truyền nhân nào khác, còn ai biết ngoài Yến Thanh ? Sử kiếm Như đáp : – Cái đó quả thật khó nói ! Tam Phương Quách Tiểu Cầm có xem qua kiếm phổ của Trần Tam Bạch, mà ba thức đó không khó học cho lắm, ai tập luyện cũng được, có khác nhau là ở mức hỏa hầu cao thấp mà thôi !

Vưu Tuấn đáp :

– Sử lão nói đùa đấy ! Khi nào Cầm cô nương lại đi hạ sát Đào Hoàng ? Sử kiếm Như tiếp – Lão phu không nói nhất định là như vậy. Chỉ vì ba vết thương rất sâu, không giống những vết thương do tay lão luyện gây nên. Những nhát kiếm của Trần Tam Bạch chỉ sâu độ hai phân trở lại, đối phương chết là do bị trúng chỗn hược mà chết, không phải vì máu chảy mà chết. Đào Hoàng chết một cách miễn cưỡng quá thành ra lão phu phải nghi ngờ.

Vưu Tuấn thốt :

Yến Thanh là truyền nhân của Trần Tam Bạch tự nhiên phải kém hỏa hầu hơn sư phụ !

Sử kiếm Như mỉm cười :

Lâm Kỳ b iến sắc. Vưu Tuấn thốt :

– Bất chấp Đào Hoàng chết cách sao chúng ta cứ quyết định là hắn chết nơi tay Yến Thanh thôi. Nếu không như vậy thì luồng sóng này chưa lặn mà luồng sóng sau đã nổi lên. Tổng đàn sẽ truy cứu, chúng ta khó tránh được phiền phức, danh dự của chúng ta sẽ nhân đó mà giảm sút nhiều, sử lão nghĩ sao ?

Sử kiếm Như gật đầu :

– Lão phu đương nhiên chẳng có ý kiến gì, chỉ sợ Lâm lão đệ báo cáo này nọ hô ti. Ví dụ Lâm lão đệ cho rằng lão phu phán đoán hồ đồ thì cái đó mới thật là sanh rắc rối !

Lâm Kỳ vội đáp :

– Làm gì có việc đó Sử lão gia ! Thuộc hạ nhất định tôn trọng sự phán đoán của Sử lão gia, dĩ nhiên Sử lão gia phải am tường kiếm thuật hơn thuộc hạ chứ thuộc hạ đâu dám bắt bẻ gì !

Sử kiếm Như mỉm cười :

– Lâm lão đệ đã nói như vậy mà Vưu lão tứ cũng chẳng muốn đa sự thì lão phu sanh sự làm chi ? Bọn lão phu đi theo đây là đi để phụ giúp khi cần chứ còn quyền định đoạt là do Vưu lão tứ, có sự hiệp tùng của Lâm lão đệ vậy hai người cứ tự tiện thu xếp.

Vưu Tuấn đáp :

– Tiểu diệt nhận phụ trách hoàn toàn việc này, tiểu đệ đã kết luận là Đào Hoàng chết nơi tay Yến Thanh.

Lâm Kỳ t hở phào nhẹ mình. Bỗng Vưu Tuấn thốt :

– Đến rồi kìa !

Mọi người cùng giật mình.

Hai người bước vào. Họ là Thần Tiêu Song Kiệt Mạt Tạng và Mạt Tử. Sử kiếm Như trố mắt : – Các ngươi đến đây làm gì ?

Bởi tất cả đều thuộc giới bảo tiêu nên họ quen mặt nhau.

Huống chi tiêu cục của Thần Tiêu Song Kiệt cũng ở tại Kim Lăng. Mạt Tạng bước tới, vòng tay vái chào :

– Mong ơn chiếu cố, cho gọi bọn tại hạ tới đây chẳng hay Sử lão anh hùng có điều chi chỉ bảo ?

Sử Kiếm Như càng kinh ngạc hơn :

– Ta mời các ngươi đến đây ? Mạt Tạng ! Ngươi đùa với ta sao chứ ?

Mạt Tạng cũng lộ vẻ kinh ngạc :

– Sử lão không hay biết chi hết sao ? Anh em tại hạ ở mãi tại Kim Lăng vô sự thành chán ngán nên xuất ngoại đến Kim Sơn Tự đổi không khí ít hôm, bất chợt lại tiếp được danh thiếp Mã Bách Bình cho biết có việc nhờ đến anh em tại hạ làm chứng cái chi đó. Bách Bình huynh chiếu cố là một vinh hạnh lớn lao, tựnh iên anh em tại hạ phải tuân lịnh gọi. Không ngờ đến Sử lão mà cũng chẳng biết chi cả ! Có phải là kỳ quái không chứ

Mạt Tử tiếp nối với giọng căm hờn :

– Tại hạ đã nói gia huynh là phận mình hèn mọn khi nào Long Võ Tiêu Cục hạ cố đến mà hòng có việc mời mọc chúng ta làm chứng làm cớ ! Nhưng gia huynh bảo Mã tổng tiêu đầu lấy lễ đối xử thì mình cũng phải lấy lễ đáp lại. Thành ra mới có cái cảnh trơ trẽ n này.

Mạt Tạng lấy trong mình ra một tấm thiếp, tiếp luôn :

– Nào phải bọn tại hạ bịa chuyện đểcầ u vinh ! Đây tấm thiếp chứng minh sự thậtrõ ràng. Nếu không có vật này bọn tại hạ có gan dạ nào đến đây quấy nhiễu các vị !

Vưu Tuấn lấy tấm thiếp xem qua, quả nhiên là có tên của Mã Bách Bình.

Đại ý nhữ ng lời trong thiếp xác nhận những gì anh em họ Mạt vừa nói.

Thiếp có ghi rõ địa điểm và thời gian gặp nhau chính là tại ngôi quán vào giờ này.

Vưu Tuấn cười khổ hỏi :

– Ai đưa danh thiếp này đến các vị ?

Mạt Tạng đáp :

– Không biết được ! Chính vị tri khách tại Kim Sơn Tự trao lại cho xá đệ. Bởi vì không gặp người đưa danh thiếp nên khó khướt từ. Thành thử phải có mặt, chẳng dám không tuân lịnh gọi.

Vì Sao Người Ta Lại Nói: ‘ Mượn Hoa Cúng Phật Nghĩa Là Gì

Rate this post

tá hoa hiến phật(借花獻佛) Mượn hoa dâng Phật. Dụng ngữ này có xuất xứ từ các chuyện bản sinh của đức Phật ghi trong: Phẩm Thụ quyết định kí trong kinh Phật bản hạnh tập quyển 3, 4, phẩm Hiện biến trong kinh Tu hành bản khởi quyển thượng và kinh Thái tử thụy ứng bản khởi quyển thượng. Theo các kinh trên, thủa xưa, có đệ tử của 1 người Bà la môn tên là Thiện tuệ đi tham học các nơi, khi đến thành Liên hoa, nghe tin đức Phật Nhiên đăng sắp đến đó thuyết pháp, Thiện tuệ muốn dâng hoa tươi cúng Ngài, nhưng nhà vua đã thu mua hết để cúng dường Phật. Thiện tuệ tìm khắp trong thành nhưng không được bông nào. Sau, Thiện tuệ gặp 1 tì nữ trẻ tuổi bên cạnh giếng, tay cầm 1 bình hoa có 7 cọng ưu bát la, Thiện tuệ liền khẩn thiết xin hoa, người tì nữ cảm động trước lòng chí thành của Thiện tuệ nên cho 5 cọng, còn 2 cọng thì gửi Thiện tuệ dâng cúng Phật để tích góp công đức cho mình, nhưng với điều kiện Thiện tuệ phải hứa: Khi chưa chứng được Thánh đạo thì đời đời kiếp kiếp kết làm vợ chồng. Vì lòng xin hoa tha thiết nên Thiện tuệ chấp nhận điều kiện đó. Sau khi được hoa, Thiện tuệ đến cửa thành dâng hoa cúng Phật Nhiên đăng, Ngài thụ kí cho Thiện tuệ trong vô lượng kiếp sau, sẽ được thành Phật hiệu là Thích ca mâu ni.

Đang xem: Mượn hoa cúng phật nghĩa là gì

Thiện tuệ tức là tiền thân của Phật Thích ca mâu ni, còn người tì nữ là tiền thân của Da du đà la. Kinh Quá khứ hiện tại nhân quả quyển 1 (Đại 3, 622 thượng) nói: Nay, tôi là con gái yếu đuối không thể đến đó được, vậy xin gửi 2 bông hoa dâng cúng Phật. Trong nguyên văn không có từ ngữ Tá hoa hiến Phật. Có chỗ nói có lẽ chữ Tá (mượn) đã viết lầm từ chữ Kí (.. ) (gửi), vì nội dung câu chuyện không có nghĩa mượn mà là nghĩa gửi. .

KINH LĂNG NGHIÊM HÀNH GIẢI – Đương Đạo – TTT 2024

Từ Chánh Niệm Đến Giác Ngộ ( Cẩm Nang Của Người Tu Thiền) – Tác Giả: Thiền Sư Ajahn Brahm

Những Điểm Thiết Yếu Của Đại Ấn: Nhìn Thẳng Tâm

Kinh Lăng Nghiêm giảng giải – Tác Giả: HT Thích Thiện Hoa

Cập nhật thông tin chi tiết về Mượn Hoa Cúng Phật Trong Mùa Chúa Giáng Sinh trên website Apim.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!