Xu Hướng 2/2024 # Cầu Gì Thiêng Nhất Tại Đền Thần Huyền Thiên Trấn Vũ # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Cầu Gì Thiêng Nhất Tại Đền Thần Huyền Thiên Trấn Vũ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Apim.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chân Vũ là vị thần nổi tiếng và được thờ phụng phổ biến tại rất nhiều quốc gia đặc biệt là tại Trung Quốc và các nước Á Đông. Tại Việt Nam, thần Chân Vũ được người Việt gọi là thần Huyền Thiên Trấn Vũ hay Trấn Võ và tôn vào hàng các vị nam thần phối thờ cùng Tứ Phủ linh thiêng. Hiện nay, có hai ngôi đền nổi tiếng nhất thờ vị thần này tại Việt Nam đó chính là đền Sái và chùa Quán Huyền Thiên.

Huyền Thiên Trấn Vũ được cho là vị thần tượng trưng cho sao Bắc Cực. Bởi theo tín ngưỡng dân gian của người Trung Quốc, tất cả các vì sao đều di chuyển vị trí riêng có chòm sao Bắc Cực là bất động. Do đó, họ xem ngôi sao này là tôn quý nhất. Theo đó, họ đã thánh hóa ngôi sao này với chức vị ” Bắc Đẩu Tinh quân”, do một vị thần ” Huyền Thiên Thượng Đế ” trấn giữ. Cũng bởi vậy, theo tín ngưỡng ông thuộc hàng các vị thần lớn nhất của Đạo Giáo thống trị phương Bắc. Đồng thời ông quản lý các loài thủy tộc nên cũng được người dân gọi là thủy thần hay hải thần. Theo hầu thần Chân Vũ theo quan niệm của người phương Bắc là có hai tướng Quy, Xà tượng trưng cho sự trường tồn, sức mạnh và Ngũ Long thần tướng.

Truyền thuyết về vị thần Trấn Vũ xuất hiện vào khoảng thời nhà Tùy Trung Quốc. Đây là giai đoạn Đạo giáo phát triển bài bản với một hệ thống thần điện rõ ràng. Trước đó thần có tên là thần Huyền Vũ, đến khoảng năm Nguyên Phong đời Tống thì đổi thành Chân Vũ. Tên này được người dân xưng danh tôn thờ đến tận ngày nay.

Theo truyền thuyết này, Ngọc Hoàng Thượng đế trên thiên đình vì muốn giúp trần thế đã tách một thể phách của mình xuống trần rồi đầu thai vào nhà Tịnh Lạc quốc vương và Thiện Thắng hoàng hậu. Có thuyết khác thì nói đây là thế phách thứ 28 của Thái Thượng Lão quân đầu thai. Vị Thái tử sinh ra đã không muốn nối nghiệp vua cha mà quyết tâm đi tu. Ngài được Diệu Lạc thiên tôn dạy dỗ. Thái Tử vào núi Vũ Đương tu hành. Khi đạt được thần thông, ngài rạch bụng bỏ gan và ruột đi rồi vân du về phương Bắc trừ yêu diệt quái giúp đời. Không ngờ rằng gan và ruột của ngài biến thành yêu quái Rùa và Rắn làm hại dân quanh núi. Ngài quay về thu phục hai yêu quái này và biến chúng trở thành hai vị tướng dưới trướng. Ngoài hai tướng này, thần còn có năm vị tướng khác là năm con rồng đi theo.

Ngài được ngọc Hoàng thượng đế cho trấn giữ phương Bắc.

Ngoài danh xưng thánh Chân Vũ, ngài còn nhiều cái tên khác như: Chân Vũ Tinh quân, Chân Vũ Đại Đế, Bắc Phương Chân Vũ Huyền Thiên Thượng Đế, Bắc Cực Huyền Thiên Thượng Đế, Huyền Thiên Thượng Đế, Huyền Vũ, Bắc Đế, Đế Công, Thượng Đế Tổ sư, Đãng Ma thiên tôn, Trấn thiên Chân Vũ Linh ứng Hựu thánh đế quân, Hựu thánh Chân quân Huyền thiên Thượng đế, Ngọc Hư Sư Tướng, Báo Ân sư tướng, Phi phát sư tướng.

Tại Việt Nam, người dân đã Việt hóa truyền thuyết về thần và gọi ngài là Trấn Vũ. Nhân gian truyền tụng về một vị thần giúp An Dương Vương trừ gà tinh, diệt cáo thành tinh ở Hồ Tây. Ở Hoa Lư cũng truyền tụng vị thần mang danh Thiên Tông với sự tích gần giống với thần Trấn Vũ nhưng đã được địa phương hóa và được coi là vị thần trấn phía đông Hoa Lư – một trong tứ trấn Hoa Lư cổ. Hiện tại Ninh Bình cũng có 7 nơi thờ thần quanh thành phố.

Tiếng lành đồn xa, cứ thế đền Sái trở thành địa chỉ nổi tiếng nhất Kinh Kỳ khi nhắc đến rút quẻ đầu năm. Do vậy, vào những ngày lễ đầu năm, khung cảnh hàng dài cả trăm mét người xếp hàng chen chúc để được vào đền rút thẻ diễn ra thường xuyên và trở thành một khung cảnh quen thuộc, đặc trưng tại đền Sái. Sau khi rút thẻ xong, con hương sẽ đến gian các ông đồ thầy cạnh đền để giải nghĩa thẻ.

Ngoài nổi tiếng với việc rút quẻ đầu năm đền Sái cũng nổi tiếng là địa chỉ cầu duyên, cầu con hay là nơi con hương dâng lễ vật cầu bình an, gia đình khỏe mạnh, gia sự tốt lành, làm ăn phát đạt vào những dịp đầu năm mới hay những ngày lễ hội tại đền.

Đền Sái sừng sững trên núi cao đã có lịch sử thăng trầm hơn ngàn năm. Tại đền vẫn còn lưu truyền câu chuyện đắp thành cổ loa từ thời Hùng Vương. Theo đó, Thục Vương đắp thành ở đất Việt Thượng rộng hơn nghìn trượng, cuốn tròn như hình con ốc nên gọi là Loa Thành. Thành cứ đắp xong lại đổ vì yêu ma Bạch Kê Tinh (gà trắng thành tinh) phá hoại. Ban ngày gà tinh trú ẩn ở núi Thất Diệu, đêm lại xuất hiện phá thành. Vua không có cách nào trừ khử, bèn lập đàn cầu khẩn được Huyền Thiên Trấn Vũ sai thần Kim Quy hiện ra mách bảo kể giết Bạch Kê tinh trên thành ốc mới xây xong. Từ ấy, thành mới được xây dựng thành công. Tưởng nhớ công đức của Huyền Thiên, vua đã cho xây đền thờ vị thần này trên đỉnh núi Thất Diệu.

Đến thời vua Lý Thái Tổ dời đô ra thăng long năm 1000, đã đến núi Sái cầu Huyền Thiên và sinh được hoàng tử. Trả ơn thần Huyền Thiên, vua đã cho xây đền Trấn Vũ (đền Quán Thánh hiện nay) ở bắc kinh thành thờ vọng ngài.

Ngày nay, nhờ nhân dân công đức, đền được tu bổ thường xuyên nên khang trang, rộng rãi, uy nghiêm và bề thế hơn rất nhiều.

Ngày 27/01/1986, đền Sái được Nhà nước xếp hạng là Di tích lịch sử Nghệ thuật Kiến trúc quý giá.

Đền Sái được xây dựng sừng sững trên đỉnh núi Thất Diệu thuộc núi Sái, một trong bảy ngọn núi thiêng nhất Thất Diệu Sơn thuộc xã Thụy Lâm, huyện Đông Anh, Hà Nội. Cổng vào đền được xây theo kiểu cổng ngũ quan với ba cửa chính và hai cửa phụ được trang trí đôi hàng câu đối bằng chữ Hán cùng rất nhiều hoa văn họa tiết vân mây, rồng phượng.

Qua cổng đền, là tới gác chuông. Gác chuông mới được phục dựng lại vào năm 1989. Trên gác có treo quả chuông do dân làng Nhội đúc năm Thành Thái thứ 10 triều Nguyễn.

Nhà tiền tế thuộc khu đền chính cũng mới được phục dựng năm 1999. Đây là nơi khách hành hương đặt lễ và khấn vái các vị thánh thần. Trong hậu cung đặt tượng thần Huyền Thiên Trấn Vũ được đúc bằng đất vô cùng to lớn được sơn son thiếc vàng, ngồi tĩnh tại, tay đặt lên chuôi kiếm gác trên mai rùa. Đằng trước tượng Huyền thiên Trấn Vũ đền Sái là bốn tướng đứng hầu hai bên, nét mặt và y phục vô cùng sống động.

Phía bên trái đền Sái là đền Thượng, nơi thờ thần Cao Sơn Đại Vương thời Hùng Vương trên đỉnh núi Châu Lai.

Ngay phía sau đền Sái là chùa Thích Ca. Chùa là nơi sinh hoạt tín ngưỡng quen thuộc của nhân dân địa phương. Trong chùa còn lưu giữ rất nhiều tượng phật đẹp, có giá trị lớn về lịch sử và văn hóa.

Lễ hội đền Sái được tổ chức hàng năm từ ngày mùng 5 đến ngày 11 tháng giêng với đặc sắc lễ rước vua giả không nơi nào có.

Theo đó, từ ngày mùng 5 đến ngày mùng 10, dân làng sẽ làm công tác chuẩn bị cho ngày lễ hội chính vào ngày 11 tháng giêng.

Sau lễ ướm gương và mừng tựa thì cả đoàn vua, chúa kiệu phướn cờ quạt, … lên đền Sái bái yết vua theo đúng lễ nghi truyền thống. Chúa phải đi bộ đúng ba vòng quanh đình mới được vào đền yết kiến.

Lễ bái xong, vua chúa được rước lên kiệu. Đám rước đi trong tiếng nhạc rộn vang, oai hùng, trang nghiêm. Đến cánh đồng Chầu, vua làm lễ bái vọng đức thánh huyền thiên trên đền Sái rồi cùng các quan trở về đình làng.

Trong thời gian diễn ra nghi lễ, những hoạt động lễ hội khác cũng đồng thời được diễn ra như đấu vật, cổ truyền, hát dân ca, thi chọi gà, … diễn ra vô cùng sôi động.

Mặc dù tục tổ chức lễ rước vua giả tại đền Sái đã có từ ngàn năm trước nhưng người dân địa phương nơi đây vẫn giữ lệ tổ chức lễ hội với đầy đủ nghi lễ được thực hiện đều đặn hàng năm. Điều này vừa thể hiện sự kính trọng của nhân dân đối với vị thần Huyền Thiên Trấn Vũ vừa thể hiện nỗ lực của địa phương trong việc lưu giữ những giá trị văn hóa tín ngưỡng vô cùng tốt đẹp hiếm nơi nào làm được.

Chùa Quán Huyền Thiên vốn là nơi tu hành của đạo Lão (một đạo tín ngưỡng lâu đời tại nước ta), sau này chuyển thành chùa vào cuối thời Lê. Tương truyền khu xưa, đền được xây từ thời nhà Lý và sớm đứng vào hàng “Thăng Long tứ quán” của đạo Lão. (Ba quán kia gồm: Đế Thích quán nay là chùa Vua ở phố Thịnh Yên; Châu Vũ quán tức đền Quán Thánh ở phố Quán Thánh, Đồng thiên quán, nay là chùa Kim Cổ ở phố Đường Thành).

Sau khi đạo Lão suy tàn, quán chuyển thành chùa thờ phật.

Về thời điểm xây dựng chùa thì không ai biết chính xác là khi nào. Tuy nhiên căn cứ vào bài thơ vịnh của cụ Trần Nguyên Đán có thể thấy quán được xây dựng vào trước thế kỷ 14. Sau đó, qua nhiều lần tu bổ và sang sửa, đền ngày một rộng hơn, khang trang hơn. Kiến trúc hiện tại của chùa được định hình nét kiến trúc thời nguyễn với nhiều lần tu sửa nhất: Thiệu Bình thứ 6(1439), Cảnh trị thứ 6 (1668), năm Tự Đức thứ 21 (1868), Bảo Đại thứ 5 (1930).

Đầu thế kỷ 20, khi thực dân Pháp lấp hồ và mở rộng phố xá đã thu lấp nhiều công trình của chùa khiến chùa bị thu hẹp nhiều. Những ngày kháng chiến năm 1947, chùa bị tàn phá, tượng thần Huyền Thiên bị cháy.

Năm 1948 dân địa phương cùng khách thập phương quyên góp và khôi phục lại chùa theo kiểu kiến trúc cũ “nội Công ngoại Quốc”. Đến năm 2014, chùa lại được tu bổ một lần nữa.

Chùa Quán Huyền Thiên nằm tại Hàng Khoai Đồng Xuân, Hà Nội. Từ cổng nghi môn vào bao gồm các công trình như gác chuông, hai nhà bia, hai giếng cổ và nhà bái đường xây 7 gian kiểu vọng lâu 2 tầng 8 mái. Đây cũng là nơi đặt tượng thờ thần Huyền Thiên uy nghiêm.

Tòa thiên hương chạy dọc như thượng điện, nối với 2 gian nhà ngang phía sau. Áp vào hai đầu hồi là hai dãy hành lang, nay dùng làm nhà khách.

Trong chùa hiện phối thờ cả Phật và cà Thánh, Mẫu cùng tượng đạo Lão. Điều này cho thấy sự hòa hợp trong văn hóa tín ngưỡng linh thiêng của người Việt.

Chùa còn là nơi lưu giữ một hệ thống văn bia đồ sộ. Có thể nói, chùa là nơi duy nhất tại phố cổ Hà Nội còn lưu giữ được lượng lớn văn bia được viết bằng cả chữ Hán, chữ Nôm và chữ Quốc Ngữ. Những văn bia này được đặt tại hai bên nhà tiền đường và chính điện của chùa. Ngoài ra, chùa còn lưu giữ một bài minh chuông cho quả chuông nặng 500kg, cao 1m60 đúc năm Cảnh Thịnh thứ 1 (1793) treo tại gác chuông phía cổng.

Oản Cô Tâm – đơn vị chuyên cung cấp oản lễ đẹp, chất lượng giá sỉ

Oản đường là lễ vật truyền thống thường có trên mâm lễ thần Huyền Thiên Trấn Vũ nói riêng và mâm lễ Phật Thánh nói chung của ông bà ta xưa nay. Những quanh oản đường trắng tinh thơm mát thanh ngọt dâng lên các vị thần là thức lễ thể hiện lòng kính trọng, thành tâm nhất của con hương. Bởi oản được làm từ những nguyên liệu tự nhiên tượng trưng cho đất trời hoa cỏ, những gì tinh túy và tốt đẹp nhất. Do đó, dù có sắm muôn thức lễ thì cũng không nên quên một quanh oản đường thơm thảo trên mâm lễ dâng thánh được.

Khách hàng muốn tìm mua đơn vị bán oản chuẩn, đẹp chất lượng như vậy thì chỉ có thể tìm đến . Oản Cô Tâm là đơn vị có uy tín trên thị trường trong ngành hàng cung cấp các sản phẩm oản chuyên biệt. Oản Cô Tâm tạo ra một dòng sản phẩm Oản Tài Lộc vừa đẹp, vừa sang, vừa chất lượng lại mang ý nghĩa tài lộc may mắn phục vụ tối đa nhu cầu cúng lễ của con hương, đệ tử muôn phương.

Với dòng sản phẩm này, chúng tôi cung cấp 4 loại phẩm oản đa dạng cho khách hàng lựa chọn như Oản lễ Phật, Oản Lễ Tứ Phủ, Oản Lễ Gia Tiên và Oản Lễ Thần Tài. Mỗi loại oản phục vụ cho mỗi mục đích khác nhau sẽ mang màu sắc và thiết kế đa dạng khác nhau đem đến sự tốt lành cho gia chủ khi chọn mua oản để dâng tiến.

Quý khách hàng có nhu cầu vui lòng truy cập trang web của để tham khảo và tìm mua sản phẩm ưng ý nhất.

Oản Cô Tâm rất sẵn lòng phục vụ khách hàng.

Văn Khấn Tại Đền Cô Bé Thượng Thiên Và Huyền Tích Linh Diệu

Văn khấn tại đền cô bé Thượng Thiên và huyền tích linh diệu

Theo lưu truyền, cô bé Thượng Thiên chính là con gái của vua cha Thủy Tề dưới thoải cung. Cô luôn đi bên cạnh mẫu Liễu Hạnh ( hay còn gọi là Mẫu Thượng Thiên ) cùng với cô chín để hầu cận. Cô thường cưỡi mây đạp gió rong ruổi từ Bắc vào Nam để giá đồng.

Cô giá ngự trong cung tòa, kề cận ngay bên Mẫu. Do vậy, khi về cửa đền, cửa điện mẫu nào, ta thường chuẩn bị bài văn khấn tại đền cô để kêu thay lạy đỡ trước Vua Mẫu Đình Thần Tứ Phủ. Khi thanh nhàn cô cưỡi gió cưỡi mây rong chơi khắp chốn, từ Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Ninh, Nghệ An, Thanh Hóa cho đến tận Quảng Bình, Quảng Trị, Bình Định, Gia Định…

Cô Đệ Nhất Thượng Thiên thông minh, đa mưu, túc trí. Cô thường chấm đồng người nết na thảo hiền rồi đem về tiến Mẫu trong Đền Mẫu Sòng Sơn. Cô Nhất khá không mấy khi giá đồng. Chỉ có những người thực sự sát căn hoặc mở phủ trình đồng, đô mới ngự về chứng tâm bắt lính. Khi ngự về Cô Nhất mặc áo màu đỏ (áo gấm hoặc áo lụa thêu phượng), đầu đội khăn đóng (khăn vành dây), thắt khăn và vỉ lét đỏ. Cô làm lễ khai cuông rồi múa quạt. Cô Nhất thường được thờ vào ban Tứ Phủ Thánh Cô ở trong các bản đền. Trong các buổi lễ, người ta thườn thỉnh cô cả về chứng mâm giầu trình sang khăn cho tản đồng lính mới, có một số nơi còn thỉnh cô về cũng như ở trên đã nói ở đây thêm một nghi lễ đó là se duyên.

Đền thờ cô Đệ Nhất Thượng Thiên ở đâu?

Đền thờ cô Đệ Nhất Thượng Thiên ở đâu cho đến nay vẫn còn nhiều tranh cãi. Mỗi người lại có một ý khác nhau về đền cô cửa cô. Cũng có một số người cho rằng có đền cô là Đền Cô Nhất ở trong đất Nghệ An giáp Thanh Hóa với món đặc sản bánh ngào, từ đền đức thánh Hoàng Mười vào đền tiân cô còn gần 50km nữa.

Khi thỉnh cô bé Đệ Nhất Thượng Thiên về, mọi người thường hát bài hát văn sau:

“Hương đưa nhang xạ ngát lừng

Thỉnh mời Cô Nhất về chơi trong Nam thành

Hải Phòng, Hà Nội, Bắc Ninh

Nội thành ngoại thị một mình rong chơi

Chơi thôi cô lại tái hồi

Nghệ An, Thanh Hóa là nơi đi về

Quyền cô cai quản giang sơn thủy tề

Thượng đồng má phấn lưng ong

Cô Nhất chấm đồng tiến Mẫu Sòng Sơn,

Phép cô lục trí ai hơn”.

Nếu thỉnh cô về múa quạt văn thì lại hát rằng:

“Quạt thần ba sáu nan xương

Cô cầm đến quạt lại thương thanh đồng

Quạt cho gió lộng giang hà

Quạt cho nam nữ trẻ già bình an”.

Văn Khấn Tại Đền Chầu Bà Đệ Nhất Thượng Thiên

Chầu đệ Nhất có tên gọi khác là Quế Hoa Công chúa. Bà cùng với Quỳnh Hoa Công chúa (tức Chầu cửu Sòng Sơn) luôn đôi bên hầu hạ Quốc Mẫu Liễu Hạnh.

Chầu Đệ Nhất Thượng Thiên được coi là hoá thân của Mẫu Đệ Nhất.Bà vốn là Thiên Cung Tiên Nữ, con gái của vua cha Ngọc Hoàng, giáng hiện trong xứ Thanh giúp dân hộ quốc. Trong hàng Tứ Phủ Chầu Bà, bà ngự ở hàng vị trí cao nhất, nắm quyền cai quản cả Thượng thiên, giữ sổ Tam Toà. Bà cùng các nàng hầu cận dạo chơi, giáng phúc cho muôn dân mỗi khi thanh nhàn. Cũng có quan niệm cho rằng, bà còn là Quế Hoa Công Chúa (hay còn gọi là Chầu Quế, khác với Mẫu Đệ Nhị) trên Thiên Cung, xuống Đồi Ngang Phố Cát, kề cận bên Mẫu Liễu Hạnh.

Chầu đệ Nhất Quế Hoa và Chầu Quỳnh là nữ tướng của Hai Bà Trưng. Hai bà sinh ra ở đất Hà Giang, khi khởi nghĩa Hai Bà Trưng đến đường cùng, hai bà đã quay trở lại quê nhà và tuẫn tiết trên dòng Sông Lô.

Giá hầu chầu bà đệ nhất

Bà cũng giống với những vị thánh ở hàng Thượng Thiên khác, rất ít khi về ngự đồng. Chỉ khi nào có tiệc khai đàn mở phủ, mà người ra trình đồng có toà lễ Tứ Phủ Chầu Bà Sơn Trang thì thường thỉnh bà về chứng toà đàn màu đỏ (gồm hình Chúa ( Chầu), đôi cô hầu cận cầm quạt, mười hai cô nàng, động chúa, thuyền thoi,…). Bà thường mặc áo gấm màu đỏ, thêu phượng mỗi khi ngự đồng.

Bất cứ nơi nào có Mẫu ngự đều được coi là đền Mẫu. Bởi Mẫu là hóa thân của Mẫu Thượng Thiên. Tuy nhiên, một số ý kiến cho rằng có nơi thờ riêng, lưu rõ dấu tích của chầu nhất là Đền Rồng, Thanh Hoá.

Văn khấn tại đền chầu bà đệ nhất thượng thiên

“Sớm mai vui vẻ đền Sòng

Ngày chơi phủ chính lầu hồng vào ra

Khăng khăng giữ sổ tam toà

Lên đền chầu Chúa Liễu Hoa cầm quyền

Thông tri tam giới hoàng thiên

Coi khắp cửa phủ ,miếu đền thiếu đâu

Trong ngoài thay thảy trước sau

Sửa sang mẫu phó quỳên chầu bà coi

Quân thần phải đạo chúa tôi

Cô hầu cô hạ nàng đôi dập dìu

Khoe xanh xanh tốt đáng yêu

Khoe tài tài khéo khéo chiều lòng xuân

Đền thờ tả phượng hữu lân

Hoa Lan hoa cúc thanh tân chơi bời

Thiên Đình chén rót đầy vơi

Khúc ca điểm đót cợt ngưòi ngưòi hay

Đàn cầm khéo gẩy năm dây

Cung huỳnh gió lọt chuốt mây lọt vàng

Thung dung ghẹo khách qua đàng

Nhỡn tinh lóng lánh mày ngang đằm đằm

Miệng cười hoa nở đáng trăm

Răng đen rưng rức hoãn chằm vàng đeo

Đã lên ngôi báu trong triều

Đã nên ngọc tốt vàng yêu dương toà

Miệng cười tươi tốt như hoa

Thanh tân lịch sự nết na dịu dàng

Càng nhìn càng thắm nhân doan

Nết na yểu điệu muôn vàn thảo hay

Việc nào mà chẳng tới tay

Lên đền xuống phủ chả ngày nào sai

Có phen biến gái hiện trai

Ai thắm thắm vậy ai phai phai liền

Biết ra thời nhẹ như tên

Nếu mà ko biết như thuyền bỏ neo

Quở cho trăm chứng hiểm nghèo

Chầu quế trong triều giá ngự Đồi Ngang

Có phen giả ní giả nàng

Sài di di án sai nàng nàng lên

Có phen làm chúa thượng thiên

Khi giả làm chúa thoải tiên thoải tề

Phàm trần ai thấy tin nghe

khấn thôi tạ lễ miếu nghè kêu văn

Trần phàm kẻ vái người van

Còn đưong nhỡn nhục nhân gian mờ mờ

Xem ra số phải phụng thờ

Kẻ khấn người vái nam mô khấu đầu

Biết bà bệnh tật khỏi đau

Kim ngân vàng mã để hầu dâng lên

Thỉnh Chầu chắc giáng bản đền

Khuông phù đệ tử thiên niên thọ trường.”

Xem tử vi 2024 của bạn như thế nào qua bài viết: TỬ VI 2024 – XEM TỬ VI NĂM KỶ HỢI 2024.

Đọc Truyện: Vũ Linh Thiên Hạ

Tác giả: Đồi Phế Đích Yên Chương 1951: Tử Vân Cung chi biến (canh ba)

Chương 1951: Tử Vân Cung chi biến (canh ba)

Tử Vân Cung, vô biên vô hạn to lớn bên trong khu cung điện, một luồng vô cùng quỷ dị bầu không khí, bao phủ toàn bộ thập đại cung điện, cùng với Tử Vân Cung to to nhỏ nhỏ cung điện, có thể nói, hôm nay Tử Vân Cung, cùng dĩ vãng Tử Vân Cung, nhưng là có quá tốt đẹp đại không giống.

Cùng dĩ vãng ra ra vào vào, bầu không khí nhiệt liệt tình huống không giống nhau, bây giờ Tử Vân Cung, trên căn bản không nhìn thấy mấy người ở bên ngoài hoạt động, mà mỗi một cái cung điện, lúc này đều là đại cửa đóng chặt, một bộ hoàn toàn tách biệt với thế gian dáng vẻ.

Rất rõ ràng, Tử Vân Cung bên trong, tuyệt đối là có một ít không muốn người biết tình huống phát sinh.

Một vệt sáng từ đàng xa chân trời cấp tốc lướt tới, thời gian không lâu, ánh sáng chính là ở Tử Vân Cung bầu trời cách đó không xa ngừng lại, đợi được ánh sáng tiêu tan sau khi, một người tuổi còn trẻ nam tử thân hình, chính là từ từ ngưng tụ lên. Mà vào lúc này xuất hiện ở Tử Vân Cung bầu trời, ngoại trừ mới vừa từ Khinh Vũ Cung chạy về Nguyên Phong ở ngoài, lại sẽ có người nào?

“Ô, rốt cục trở về a, Tử Vân Cung, cũng thật là lâu không gặp đây! ! !”

Nguyên Phong thân hình ở Tử Vân Cung ngoại vi đứng lại, nhưng là trước tiên nhìn lướt qua Tử Vân Cung toàn thể tình huống, chỉ là, đợi được hắn đem toàn bộ Tử Vân Cung thu hết đáy mắt thời gian, một tia vẻ ngạc nhiên nghi ngờ, không khỏi ở trên mặt của hắn hiện ra.

“Ồ? Tình huống thế nào? Tại sao có thể có như vậy nồng nặc huyết tinh chi khí? Lẽ nào Tử Vân Cung có đại sự gì phát sinh sao?”

Ánh mắt ở toàn bộ Tử Vân Cung mặt trên nhìn quét một lần, Nguyên Phong nhưng là đột nhiên cảm giác được, lúc này Tử Vân Cung, khắp nơi đều đang có nồng đậm huyết tinh chi khí bồng bềnh, loại cảm giác đó, lại như là Tử Vân Cung ở trong vừa tiến hành rồi một trận đại chiến như thế.

“Chuyện này. . . Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Tại sao có thể có như vậy dày đặc huyết tinh chi khí, chẳng lẽ có người đánh vào Tử Vân Cung sao? Thật giống không có khả năng lắm đi!”

Hai mắt híp lại, Nguyên Phong tâm tư hơi động, nhưng là trước tiên đem tâm thần chìm vào đến lòng bàn tay của chính mình ở trong, tìm tới mấy cái chính mình ở Tử Vân Cung ở trong khống chế thuộc hạ người.

Khoảng thời gian này tới nay, hắn trên căn bản đều đang bận rộn chuyện của chính mình, căn bản chưa từng thông qua chính mình khống chế người, hiểu rõ Tử Vân Cung tình huống, mà trước mắt nhìn thấy Tử Vân Cung dĩ nhiên cùng ngày xưa như vậy không giống, hắn tự nhiên là muốn trước tiên xem rõ ngọn ngành.

Rất nhanh, bị hắn khống chế một cái Tử Vân Cung cường giả, chính là bị hắn tỉnh lại, mà đối với Tử Vân Cung khoảng thời gian này tới nay phát sinh tình huống, hắn cũng lập tức liền là hiểu rõ một chút.

“Thập đại cung điện các đệ tử khai chiến? Chuyện này. . .”

Chờ đến đối với Tử Vân Cung gần nhất đã phát sinh tình huống có hiểu biết thời gian, Nguyên Phong đáy mắt, nhưng là càng ngày càng nghi ngờ không thôi lên.

Căn cứ thuộc hạ người báo cáo, trước đây không lâu, Tam Tài Điện đệ tử Lý Tiếu Bạch, nhưng là vô cớ chém giết Lục Hợp Điện một vị đệ tử đích truyền, còn đối với này, Lục Hợp Điện đại đệ tử Vương Chung tự nhiên là không thể tiếp thu, sau đó chính là tìm tới Lý Tiếu Bạch, thề muốn cùng đối phương một quyết thư hùng.

Ở rất nhiều Tử Vân Cung đệ tử cộng đồng chứng kiến bên dưới, Vương Chung cuối cùng nhưng là thua ở Lý Tiếu Bạch trong tay, hơn nữa còn bị thương không nhẹ, sau đó, Tam Tài Điện đệ tử chính là càng ngày càng trở nên kiêu ngạo, ngăn ngắn mấy tháng trong lúc đó, không chỉ Lục Hợp Điện đệ tử lần nữa bị bọn họ tàn sát, liền ngay cả cái khác mấy cái cung điện người cũng bị bọn họ chém giết không ít.

Cuối cùng, Ngũ Hành Điện Kiều Khả nhưng lại là rốt cục đứng dậy, đồng thời cùng Lý Tiếu Bạch ước chiến một hồi. Trận chiến đó, Lý Tiếu Bạch tuy rằng chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, nhưng cuối cùng cũng không thể đem Kiều Khả có thể đánh bại, kết quả chính là toán làm thế hoà. Bất quá, tuy rằng chiến đấu xem như là thế hoà, nhưng đại gia cũng nhìn ra được, luận đến lực công kích, thân cư cảnh giới pháp kiếm bực này kiếm kỹ Lý Tiếu Bạch, nhưng là muốn so với Kiều Khả có thể dũng mãnh đến hơn nhiều.

Có thể nói, Lý Tiếu Bạch trọng thương Vương Chung, chiến bình Kiều Khả có thể, này trên căn bản chính là đặt vững hắn Tử Vân Cung mạnh nhất đệ tử địa vị, duy nhất một cái có thể với hắn đối lập Bát Quái Điện đại đệ tử Huyền Minh, nhưng là vẫn luôn duy trì trung lập, cũng không có tham dự đến trong đó, cũng không có đối với Lý Tiếu Bạch hung hăng hành vi tiến hành ngăn cản.

Đến hiện tại, trên căn bản chính là hình thành lấy Tam Tài Điện dẫn đầu, Tứ Tượng Điện, Cửu Cung Điện, Thập Phương Điện là phụ đoàn thể nhỏ, xong ngược Nhất Nguyên Điện, Lưỡng Nghi Điện, Ngũ Hành Điện, Lục Hợp Điện, Thất Tinh Điện liên hợp lại đoàn thể nhỏ, mà Bát Quái Điện vẫn luôn là không đếm xỉa đến, nhưng là rất nhiều bất cứ lúc nào đứng ở Tam Tài Điện vừa tư thế.

Cho đến ngày nay, Nhất Nguyên Điện, Lưỡng Nghi Điện, Ngũ Hành Điện, Lục Hợp Điện cùng với Thất Tinh Điện, đã có không ít đệ tử gặp phải Lý Tiếu Bạch độc thủ, nhưng là không có một người có thể đứng ra ngăn cản đối phương.

Dựa theo đại gia suy đoán, ngày đó trận chiến đó, e sợ Kiều Khả nhưng cũng là bị thương, chỉ có điều Lý Tiếu Bạch ngày đó phán đoán sai lầm, lúc này mới không có thể kiên trì đến cuối cùng, ở trên sàn nhảy đánh thắng đối phương.

“Tại sao có thể có chuyện như vậy phát sinh? Thập đại cung điện, này không phải tất cả đều rối loạn sao? Tại sao, tại sao thập đại điện chủ không đứng ra quản một ống? Lẽ nào trong này còn có cái gì ẩn tình hay sao?”

Chờ đến đem gần nhất tình huống đơn giản hiểu rõ một phen sau khi, Nguyên Phong là thật sự bị trước mắt Tử Vân Cung tình huống cho khiếp sợ đến.

Hắn thực sự là không hiểu nổi, khỏe mạnh Tử Vân Cung, làm sao lại đột nhiên tự giết lẫn nhau lên cơ chứ? Đương nhiên, Tử Vân Cung thiên tài vô số, ai trong lòng đều sẽ không phục ai, tự giết lẫn nhau cũng không phải cái gì khó có thể tiếp thu sự tình, có thể để hắn không hiểu nổi chính là, vì sao Tử Vân Cung đệ tử đích truyền môn nháo thành như vậy, nhưng Tử Vân Cung Bán thần cảnh cường giả, nhưng là không có một người đứng ra quản một ống.

“Trong này nhất định còn có càng to lớn hơn ẩn tình, mặc kệ, vẫn là trước về Lục Hợp Điện nói sau đi, Đại sư huynh bị trọng thương, cũng không biết tình huống bây giờ làm sao.”

Đối với Tử Vân Cung là còn có hay không càng to lớn hơn tình huống phát sinh, vậy thì không phải hắn những kia cái thuộc hạ người có khả năng hiểu rõ, nhưng nghĩ đến Lục Hợp Điện đại đệ tử Vương Chung các loại (chờ) người, hẳn là có hiểu biết mới là.

Mặt khác, Vương Chung giờ khắc này có vẻ như bị trọng thương, hắn cũng nhất định phải mau đi trở về nhìn, tuyệt đối không thể làm lỡ đại sự.

Nghĩ tới đây, hắn nhưng là không chần chừ nữa, thân hình hơi động trong lúc đó, chính là thẳng đến Tử Vân Cung phi vút đi.

Bởi tình huống cũng không sáng láng, hắn vào lúc này cũng không dám dễ dàng để tâm thần đi tra xét Tử Vân Cung tình huống bên trong, còn nữa nói, Tử Vân Cung những kia Bán thần cảnh các cường giả, bình thường cũng không biết đều tàng đến nơi nào, tra xét cũng chưa chắc tra xét được.

Thân hình lấp lóe trong lúc đó, Nguyên Phong rất nhanh chính là đi tới Tử Vân Cung cửa lớn vị trí, mà đến Tử Vân Cung cửa lớn thời gian, hắn phát hiện, vào lúc này Tử Vân Cung, thậm chí ngay cả thủ vệ người đều không có.

“Ai, không nghĩ tới, Tử Vân Cung nội đấu, đều đang có thể diễn biến đến trình độ như thế này, xem ra lần này tình huống cũng thật là không đơn giản a!”

Lắc đầu thở dài, Nguyên Phong trong bụng không khỏi có chút thổn thức. To lớn Tử Vân Cung, dĩ nhiên cũng sẽ phát sinh loại này khiến người ta khó hiểu việc, đối với này, hắn thực sự là không biết nên nói cái gì cho phải.

“Vèo vèo vèo! ! ! !”

Ngay khi Nguyên Phong tâm trạng suy nghĩ những này, đồng thời quay về trong môn phái bước đi thời gian, từng tiếng tiếng xé gió, nhưng là đột nhiên từ phía sau hắn truyền đến, tựa hồ là có người vừa vặn từ bên ngoài chạy về.

“Hả? Có người từ bên ngoài trở về?” Nghe được tiếng xé gió, Nguyên Phong không khỏi nhíu nhíu mày, sau đó chính là xoay người lại, nhìn về phía phía sau người đến.

“Xoạt xoạt xoạt! ! ! !”

Đang khi nói chuyện công phu, ba nam tử thân hình, chính là xuất hiện ở Nguyên Phong trước, mà đối với này ba nam tử, Nguyên Phong ngờ ngợ đúng là có chút ấn tượng, nhưng ba người này cụ thể là người nào, lại là người nào cung điện, hắn nhưng là có chút không nhớ ra được.

“Ha ha ha, hai vị sư đệ, mau nhìn mau nhìn, nhìn chúng ta đụng tới ai? Này không phải Lục Hợp Điện vị thiên tài kia đệ tử sao? Tên gì tới? Đúng đúng đúng, Nguyên Phong, Lục Hợp Điện đệ tử thiên tài Nguyên Phong a!”

Ngay khi Nguyên Phong nhìn thấy ba nam tử ở trước mặt chính mình đứng lại, đồng thời vừa muốn tiến lên cùng ba người chào hỏi thời gian, ba người ở trong một người tuổi còn trẻ nam tử, nhưng là đột nhiên tiến lên một bước, thả tiếng cười dài lên.

“Hả? Đúng là lúc trước một tiếng hót lên làm kinh người Lục Hợp Điện Nguyên Phong, ha ha ha, được được được, này cũng thật là đạp phá thiết hài vô mịch xử, chiếm được toàn không uổng thời gian a, đang lo không có ai để huynh đệ chúng ta lập công đây, chuyện này quả thật chính là trời cao chăm sóc a!”

“Không tồi không tồi, giết Lục Hợp Điện mấy cái đệ tử đích truyền đều không có tác dụng gì, nhưng cái này Nguyên Phong, nhưng là cảnh giới pháp kiếm thiên tài, làm thịt hắn, Lý sư huynh nhất định sẽ tầng tầng có thưởng.”

“Còn chờ cái gì, nhanh đưa người vây quanh, không nên để cho hắn chạy mất.”

Ba nam tử nói chuyện, chính là dồn dập thân hình lấp lóe, vội vội vàng vàng mà đem Nguyên Phong vây vào giữa, thật giống chỉ lo Nguyên Phong chạy mất như thế.

Bọn họ đều là Tam Tài Điện trận doanh, ở trong tay bọn họ, cũng đều nhiễm phải Lục Hợp Điện trận doanh người máu tươi, mà đến hiện nay, hai đại trận doanh thù hận đã càng kết càng sâu, chỉ cần đối phương trận doanh có người lạc đàn, trên căn bản chính là sẽ không có cái gì tốt kết quả.

Mà đối với Nguyên Phong cái này Lục Hợp Điện đệ tử thiên tài, toàn bộ Tử Vân Cung nhưng là không có ai không quen biết, trước mắt ba người phát hiện Nguyên Phong, quả thực có loại bị trên trời rớt xuống đại đĩa bánh đập trúng cảm giác.

Đánh giết một ít phổ thông đệ tử ký danh, thực sự là không có bất kỳ ý tứ, nhưng nếu như có thể đem Nguyên Phong đánh giết, vậy coi như thật sự lập công lớn. Người nào không biết, Lục Hợp Điện thu rồi một cái đáng sợ thiên tài, chỉ có điều, tối gần thời gian mấy năm, đại gia đều chưa từng từng thấy Nguyên Phong lộ diện, đối với này, tất cả mọi người là cho rằng đối phương đã đóng tử quan, chuyên tâm tu luyện đi tới đây!

Trước mắt, bọn họ dĩ nhiên nhìn thấy Nguyên Phong, này không phải trúng số độc đắc lại là cái gì? Chỉ cần giết Nguyên Phong, như vậy Lục Hợp Điện duy nhất một cái uy hiếp chính là không còn tồn tại nữa, nghĩ đến coi như là Lý Tiếu Bạch, đều sẽ vô cùng cảm kích bọn họ.

“Hả? Lại bị vây quanh?”

Nguyên Phong vào lúc này vẫn chưa hoàn toàn phục hồi tinh thần lại, chỉ là, đợi được ba nam tử đem chính mình bao vây vào giữa, đồng thời từng cái từng cái hiển lộ ra sát ý thời gian, hắn giờ mới hiểu được, có vẻ như trước mắt ba tên này, dĩ nhiên là muốn lấy mạng của hắn a!

Lâu như vậy không có về Tử Vân Cung, sau khi trở về, nghênh tiếp hắn dĩ nhiên là như vậy một phần bữa tiệc lớn, đối với này, hắn cũng thật là không biết nói cái gì cho phải.

Huyền Tích Về Quan Lớn Đệ Tam Và Ngôi Đền Thiêng Bên Bờ Lục Đầu

Quan Lớn Đệ Tam là vị Thượng Đẳng Thần dân gian và vị Thần quan trọng trong Tứ Phủ.

Đền Lảnh Giang (Mộc Nam, Duy Tiên, Hà Nam), Xích Đằng (Hưng Yên) và nhiều ngôi đền cạnh sông nước đều thờ phụng vị nam thần thượng cổ : Trấn Tây An Tam Kỳ Linh Ưng Thái Thượng Đẳng Thần (dân gian vẫn gọi Quan Lớn Đệ Tam).

Căn cứ vào thần tích “Hùng triều nhất vị thuỷ thần xuất thế sự tích” (sự tích ra đời một vị thuỷ thần triều vua Hùng) do Bát phẩm thư lại Nguyễn Hiền, tuân theo bản cũ triều trước, chép lại vào niên hiệu Vĩnh Hựu thứ 2 (1736). Thần tích đang được lưu giữ tại Đền Lảnh Giang (dân gian coi nơi thờ chính) như sau:

Ngày xưa, ở trang An Cố, huyện Thuỵ Anh, phủ Thái Ninh, trấn Sơn Nam có vợ chồng ông Phạm Túc ăn ở phúc đức, chỉ hiềm một nỗi ông bà tuổi đã cao mà vẫn chưa sinh được một mụn con nối dõi. Một đêm trăng thanh gió mát, vợ ông (bà Trần Thị Ngoạn) đang dạo chơi bỗng gặp một người con gái nhà nghèo, cha mẹ mất sớm, không có anh em thân thích, đi tha phương cầu thực.

Động lòng trắc ẩn, bà Ngoạn liền đón cô về làm con và đặt tên là Quý.Vài năm sau, trong lúc gia đình đang vui vầy, đột nhiên ông Túc mắc bệnh rồi qua đời. Hai mẹ con đã tìm một nơi đất tốt để an táng cho ông.

Sau ba năm để tang cha, một hôm nàng Quý ra bờ sông tắm gội, ngâm mình dưới nước, bỗng mặt nước nổi sóng, từ phía xa một con thuồng luồng khổng lồ bơi tới quấn lấy nàng, khiến nàng kinh hoàng ngất lịm. Lúc tỉnh dậy thì thấy mình nằm bên bờ sông và thuồng luồng đã bỏ đi.

Từ hôm đó nàng thấy trong lòng chuyển động và mang thai. Không chịu được những lời gièm pha khinh thị, nàng đành phải trốn khỏi làng đến xin ngụ cư ở trang Hoa Giám (nay thuộc thôn Yên Lạc).

Rồi đến ngày mùng 10 tháng Giêng năm Tân Tỵ, nàng Quý chuyển dạ, sinh ra một cái bọc. Cho là điểm chẳng lành, nàng liền đem chiếc bọc đó quẳng xuống sông. Chiếc bọc trôi theo dòng nước tới trang Đào Động (xã An Lễ, huyện Quỳnh Phụ, Thái Bình), mắc phải lưới của ông Nguyễn Minh.

Sau nhiều lần gỡ bỏ, nhưng bọc vẫn cứ mắc vào lưới. Ông Minh thấy lạ bèn khấn: “Nếu bọc này quả là linh thiêng thì cho tôi lấy dao rạch thử xem sao”. Khấn xong ông Minh rạch ra, bỗng thấy ba con rắn từ trong bọc trườn xuống sông.

Con thứ nhất theo hướng về cửa sông Đào Động, con thứ hai về Thanh Do, con thứ ba về trang Hoa Giám – nơi nàng Quý đang sinh sống. Nhân dân các trang ấp trông thấy đều sợ hãi, cùng nhau ra bờ sông tế tụng, xin được lập sinh từ để thờ.

Lạ thay, vào một đêm trăng sáng, trời bỗng nổi cơn giông, ngoài cửa sông sấm sét nổi lên dữ dội. Đến gần sáng, gió mưa ngớt dần, mọi người đều thấy dưới sông có tiếng người ngâm vịnh:

Sinh là tướng, hóa là thần Tiếng thơm còn ở trong dân muôi đời Khi nào giặc dã khắp nơi Bọn ta mới trở thành người thế gian (1)

(1)Tương truyền ba vị tướng thời Hùng là con của Thủy Đế và nàng Quý. Nàng Quý là con nuôi của vợ chồng ông Phạm Túc. Do vậy về sau nhân dân ghép họ Phạm cho các ông).

Nhiều huyền tích kỳ lạ gắn với Quan Lớn Đệ Tam

Hằng năm, dịp tháng 6 âm lịch, người dân đổ về các ngôi đền như Lảnh Giang (Hà Nam), Xích Đằng (Hưng Yên) lễ bái đức Thượng Đẳng Thần Quan Lớn Đệ Tam để cầu gia sự bình yên, mùa màng bội thu, quốc thái dân an. Từ lâu những huyền tích về vị Thần này vẫn mang màu huyền bí với nhiều dị bản.

Có điển tích dân gian kể rằng, chỉ có một mình Quan Tam Phủ giáng trần vào nhà quý tộc dưới thời Hùng Vương, ông trở thành vị tướng quân thống lĩnh ba quân thuỷ lục. Trong một trận đánh, ông đã hy sinh, xác ông bị chém làm đôi, phần thượng thân (đầu) trôi dạt vào bãi sông thuộc làng Xích Đằng, phường Lam Sơn, thành phố Hưng Yên, dân làng đã lập đền thờ tưởng nhớ ông.

Còn phần hạ thân (mình) dạt vào ven sông thuộc thôn Yên Lạc, xã Mộc Nam, Duy Tiên, Hà Nam, cũng được dân làng chôn cất và lập đền thờ tưởng nhớ, đó là đền Lảnh Giang hai bên bờ sông Lục Đầu. Đây được xem hai nơi thờ chính, được nhiều người biết đến cùng với nhiều ngôi đền ở Hà Nội, Phú Thọ, Lạng Sơn đều phụng thờ Quan lớn.

Đền Lảnh Giang và đền Xích Đằng tương truyền là hai nơi thờ thượng thân và hạ thân Quan Lớn bên bờ Lục Đầu.

Một tư liệu khác về Quan, tại cung thờ quan lớn, có bức hoành phi “Thủy Đức Linh Trường” để ca ngợi công đức to lớn lưu truyền hậu thế của tôn thần. Nhưng thú vị hơn cả là bốn chữ đại tự trên cửa võng: “Thiếu hải uy linh”.

Rất nhiều người thắc mắc về hai chữ “Thiếu hải”, thực chất Thiếu hải là cách dùng từ cổ vô cùng ý nghĩa của tiền nhân. Như vậy “Thiếu hải uy linh” thực chất tiền nhân muốn ngầm chỉ về sự uy linh của vị thần tại Bể Đông, đây cũng là một căn cứ đầy thú vị khi ta nghiên cứu mối liên hệ và đồng nhất của vị tôn thần tại đền Lảnh Giang (quan lớn đệ tam của thoải phủ) với hình ảnh vị thượng thần Thổ Lệnh (được thờ tại rất nhiều nơi vùng Đồng bằng sông Hồng) và hình tướng vị Trung Thành Phổ Tế Đại Vương.

Tại đình Viên Châu, Cổ Đô, Ba Vì, Hà Nội, các vị thờ ở đình theo Thần tích ở Viên Châu chép là “quản trưởng đội thuyền rồng” tức Trưởng Lệnh (Quan Đệ Tam). Còn Thạch Khanh là Quan Lớn Đệ Ngũ Tuần Tranh của Thoải phủ thì Thần tích ở Viên Châu chép là “tả hữu thủy quân tuần sông”. Thổ Lệnh và Thạch Khanh là 2 anh em, 2 vị tướng đã giúp vua cha Bát Hải Động Đình, đánh giặc Thục.

Trong câu chuyện thi nhảy qua sông của hai vị thần Bạch Hạc đã để lại dấu ấn đến nay, một vết chân trước đền Tam Giang và một gót chân tại Bến Gót, nay thuộc phường Bến Gót, thành phố Việt Trì. Nếu từ đền Tam Giang hay Bến Gót mà qua sông thì chính là vùng đất Viên Châu. Câu chuyện đều có dấu tích vị Thần được nàng Quý Nương sinh ra từ bọc trứng.

Quan Lớn Đệ Tam trong tín ngưỡng Tứ Phủ

Quan Lớn Đệ Tam Thoải Phủ hay còn gọi là Thái tử Đệ Tam. Quan lớn vốn là con trai thứ ba của Vua Cha Bát Hải Động Đình, là người rất được vua cha yêu quý nên giao quyền cai quản chốn Long Giai Động Đình, cận bên cạnh phụ vương.

Hầu như những người đã ra hầu Tứ Phủ, khi hầu hàng Quan Lớn, ai cũng phải hầu về Quan Đệ Tam. Có thể coi ông là vị Quan Lớn tài danh hàng đầu. Khi ngự đồng, ông mặc áo trắng thêu rồng, hổ phù; làm lễ tấu hương, khai quang, chứng sớ điệp và ông múa đôi song kiếm. Khi có đại tiệc khai đàn mở phủ, người ta thỉnh quan về chứng đàn Thoải Phủ (gồm có long chu phượng mã, lốt tam đầu cửu vĩ…: tất cả đều màu trắng). Trong hàng quan lớn, vì danh tiếng bậc nhất nên Quan Lớn Đệ Tam cũng được lập đền thờ phụng ở khắp nơi.

Để ca ngợi tài đức, công lao của ông, văn hát:

“Giáp bạc bao phen rực lửa hồng Xông pha trăm trận cũng như không Ra tay cứu nước trừ nguy biến Tiếng để ngàn thu với non sông […] Gươm thần ba thước tay ngang dọc Tài dậy trời Tây, chí lấp bể Đông”

Giữa những lời văn dập dìu, khói hương nghi ngút tại khắp đền, phủ thờ Quan Lớn Đệ Tam, mỗi người đến đều chuẩn bị những mâm lễ màu trắng để cầu bình an sức khỏe. Có cụ đã 70, 80 cũng sai con cháu đưa đi lễ Quan vào dịp tháng 6 âm lịch như một cái lệ khó bỏ mà dân gian vẫn gọi tháng tiệc “Thoải phủ”.

“Trăm cảnh nghìn cảnh không bằng bến Lảnh đò Mây”, hàng trăm người dân từ khắp nơi đổ về các nơi phụng thờ nhớ công ơn vị Thần thượng cổ với niềm mong mỏi tâm linh nơi của Thánh. Dù vẫn còn nhiều huyền tích nhưng thượng thần Thổ Lệnh, Quan Lớn Đệ Tam, ba anh em họ Phạm và câu chuyện nàng Quý Nương sinh ra bọc trứng đã ăn sâu tâm thức người dân, để hậu thế về sau khắp miền sông Lục Đầu, Tam Giang, Tranh Giang, Vị Thủy, Đà Giang đều có bóng dáng người anh hùng họ Phạm thời Hùng Triều.

Huyền Thoại Về Cô Sáu Linh Thiêng

Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị Sáu trở thành chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Tết Canh Dần (1950), Võ Thị Sáu tình nguyện tìm diệt bọn ác ôn chuyên vào chợ Đất Đỏ quê chị để cướp bóc. Diệt được bọn ác ôn này, nhưng Sáu lại bị bọn ác ôn khác đuổi theo, bắt được.

Tháng 4-1950, Võ Thị Sáu bị giam ở khám Chí Hoà. Bọn Pháp mở phiên toà xử chị “án tử hình” khi chưa đủ tuổi thành niên. Pháp sợ dư luận phản đối, nên chúng đưa Võ Thị Sáu ra Côn Đảo để hành quyết. Bốn giờ sáng ngày 21-1-1952, tàu chở Võ Thị Sáu cùng với 40 tù chính trị và 3 tử tù nữa vượt biển ra Côn Đảo.

Ngày 23-1-1952, người tử tù nhỏ tuổi nhất ở Côn Đảo không cho kẻ thù bịt mắt, cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi giặc nổ súng, Võ Thị Sáu thét lên: Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm! Đó là 7 giờ sáng ngày 23-1-1952, Võ Thị Sáu chưa đầy hai mươi tuổi.

Trong hành trang tâm hồn tôi có những câu thơ về Chị Sáu của nhà văn Phùng Quán: Nghiêng mình Sáu hái bông hoa ven đường/ Cài lên mái tóc rối tung/ Cất cao tiếng hát giữa vòng lưỡi lê…/ “Trên cành chim hót chim ơi/ Ta làm cách mạng ta vui đến cùng”… Tuổi thơ tôi ở miệt cát Thượng Luật heo hút ven biển Quảng Bình cũng thuộc bài hát về chị Sáu: “Mùa hoa lêkima nở. Ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng. Đã chết cho… mùa hoa lêkima nở… Chị Sáu đã hi sinh rồi. Giọng hát vẫn như còn vang dội. Vào trái tim của những người đang sống. Giục đi lên không bao giờ lui…”.

Năm 1993, Võ Thị Sáu được Nhà nước truy tặng Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tại thị trấn Đất Đỏ đã dựng tượng Võ Thị Sáu cao 6m. Ở Côn Đảo, mộ chị Sáu ở khu B được xây lại đàng hoàng hơn, là ngôi mộ được nhiều người thăm viếng nhất. Huyện Côn Đảo cũng đã xây dựng Nhà tưởng niệm anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu trong một khuôn viên rộng, kề bên núi và biển, quanh năm lộng gió.

Nhưng ra Côn Đảo, đến nghĩa trang Hàng Dương, tôi còn được nghe nhiều huyền thoại về chị Sáu. Những câu chuyện linh thiêng, bí ẩn, nhưng ẩn chứa một sự ngưỡng mộ, tôn thờ theo truyền thống Á Đông đối với những người anh hùng vì dân, vì nước đã được bất tử hóa như một vị thần. Những câu chuyện người dân Côn Đảo kể về chị Sáu không có trong sử sách, nhưng còn lưu truyền mãi như những truyền thuyết dân gian…

Mộ chị Võ Thị Sáu tại Khu B2, Nghĩa trang Hàng Dương.

Ở tượng đài Võ Thị Sáu tại thị trấn Đất Đỏ cũng như ở Côn Đảo, người dân quanh năm khói nhang cho cô Sáu. Anh Bảy Oanh, một cựu tù Côn Đảo hiện là Trưởng Ban quản lý Di tích Côn Đảo kể rằng, ở Côn Đảo bây giờ, nam nữ thanh niên trước khi làm đám cưới thường ra Hàng Dương viếng mộ chị Sáu. Họ thắp hương, cúng gương lược, rồi lầm rầm khấn vái mong chị phù hộ cho “đôi uyên ương trăm năm hạnh phúc”.

Hiện vẫn còn vài chục gia đình công chức, gác ngục thời ấy ở lại Côn Đảo, trong nhà họ đều có bàn thờ chị Sáu và coi chị như thần hộ mệnh! Bà con gọi chị Sáu là cô Sáu hoặc bà Sáu. Khi thề bồi thì người ta nói: “Thề có cô Sáu chứng giám”. Khi mắng nhau thì bảo: “Cô Sáu vặn cổ mày đi”! Ngày 23-1 hằng năm là ngày giỗ cô Sáu. Đây là ngày giỗ rất lớn ở Côn Đảo mà Nhà nước và nhân dân cùng tổ chức. Người dân ở mãi TP Hồ Chí Minh, Vũng Tàu, Cần Thơ, Đồng Tháp…, dù phải vượt biển vẫn ra Côn Đảo giỗ cô Sáu. Trong số họ có rất nhiều người trước đây là cai ngục ở các nhà tù Côn Đảo.

Trong nhà tưởng niệm, ấn tượng nhất là tủ lễ vật bà con cúng giỗ cô Sáu từ nhiều năm qua. Cái tủ kính cao to treo chật hàng mấy chục bộ quần áo dài thiếu nữ đủ màu trắng, xanh, tím hoa cà. Một người dân bảo với tôi: “Vì bà Sáu mất khi còn trinh nữ, lại bị kẻ ác giết oan, nên rất linh thiêng, ai ăn ở hiền lành thì bà phù hộ, ai ác độc thì bà vặn cổ!”.

Trong tủ còn có cái hộp đựng đồ trang sức đầy ắp dây chuyền, bông tai, nhẫn vàng… người dân cúng để cô Sáu làm trang sức. Tôi hỏi cô Thanh Vân – hướng dẫn viên của Di tích: “Dây chuyền, hoa tai này là vàng thật hay giả?”. Thanh Vân trừng mắt: “Thật chứ làm sao giả được. Giả là cô Sáu vật chết ngay à!”.

Những huyền thoại Võ Thị Sáu linh thiêng xuất hiện ngay từ khi cô nằm xuống trên đất Hàng Dương hơn 60 năm trước. Thanh Vân kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện về hồn thiêng cô Sáu. Ngày trước, trước mộ cô Sáu có một cây dương già bị khô phần ngọn, chỉ còn gốc cây và một nhánh dương tươi tốt vươn thẳng về phía bắc. Người dân bảo đó là hồn cô Sáu hướng về phía bắc, về Bác Hồ.

Người dân Côn Đảo bảo rằng họ đã từng nhìn thấy cô Sáu bước ra từ cây dương mỗi tối. Cô mặc áo dài trắng, lướt qua từng đường phố, hiện lên trước cửa từng nhà, nhìn tận mặt từng người. Sau khi giám sát mọi việc thiện ác trên đảo, cô Sáu lại trở về biến hình vào cây dương khi trời chưa sáng, trước lúc mọi người thức dậy, đến nghĩa trang Hàng Dương, thắp hương, cắm hoa trước mộ cô trước khi đi làm việc.

Ngay tấm bia mộ cô Sáu cũng có nhiều huyền thoại. Sau hôm cô Sáu bị giặc Pháp giết, kíp tù làm thợ hồ ở Khám 2, Banh 1 đã đúc bia bằng ximăng, dựng trước mộ. Chúa đảo Jarty tức tối dẫn lính lên nghĩa trang đập vỡ tấm bia, cào bằng mộ. Nhưng bọn cai tù không sao hiểu nổi, mỗi lần chúng đập phá bia mộ, ngay hôm sau ngôi mộ và tấm bia lại hiện lên như trước… Dân đảo đồn rằng cô Sáu linh thiêng, không ai có thể phá được mộ cô. Câu chuyện làm cho bọn gác ngục, bọn tù gian sợ sệt, chùn tay. Thực ra mộ và bia mộ đó đều do anh em tù thợ hồ làm trong đêm.

Những người tù già ở Côn Đảo kể rằng, sau khi hành quyết Võ Thị Sáu, người lính lê dương già bỏ ăn suốt hai ngày. Ông ngồi suốt đêm ở gốc bàng đầu Cầu Tàu. Thẫn thờ, hốc hác. Ông tâm sự với người tù làm bồi: “Đôi mắt cô gái đã ám ảnh tôi, và có thể sẽ ám ảnh tôi suốt đời. Tôi phải bỏ nghề, tôi không thể bắn được nữa!”.

Tác giả tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo.

Cô Liễu, vợ tên giám thị Ruby, người đã ngất xỉu khi chứng kiến cuộc hành hình cô Sáu, kể rằng: Xẩm tối hôm 30 Tết, cô lén chồng đem hương hoa lên viếng mộ cô Sáu, bỗng thấy một người con gái mặc áo dài trắng từ một ngôi mộ đi ra. Liễu sụp lạy rối rít. Trên đường về nhà, đi tới đâu Liễu cũng thấy bóng cô gái trước mặt. Thế là Tết ấy, vợ chồng Liễu lập bàn thờ thờ cô Sáu ở nơi trang trọng nhất, sớm tối hương khói. Từ đó nhiều gia đình gác ngục người Việt lập bàn thờ cô Sáu. Họ tin rằng, một người con gái chết trẻ và chết thiêng như thế sẽ hoá thần.

Vợ chồng viên cò Vol Peter tết năm ấy cũng dắt nhau lên mộ cô Sáu trồng khóm hoa dừa, là loài hoa mà Võ Thị Sáu đã vuốt ve ở sân Sở Cò, khi vợ Vol Peter đề nghị chồng cho chị mười phút ra sân hong tóc, tắm nắng chuẩn bị ra pháp trường. Đến hôm nay, những khóm hoa dừa đó vẫn nở bên mộ cô Sáu. Có lần người dân đảo xôn xao về cái chết của tên tù gian Nguyễn Văn Tân. Xác hắn bị treo trên cây bằng lăng trong vườn nhà Giám thị trưởng Passi.

Người ta cho rằng, hắn bị giết chết vì vụ thất thoát 200 ngàn đồng (tiền Đông Dương) của Hợp tác xã Tiêu thụ mà hắn làm kế toán. Nhưng dân đảo thì cho rằng, tên Tân chết là do cô Sáu “bắt” vì hắn là tên hung hăng nhất trong đám đập bia phá mộ cô Sáu!

Cũng thời gian ấy Chúa đảo Jarty bị rơi sao, mất chức vì vụ 200 tù nhân đóng thuyền vượt ngục ở Bến Đầm. Người ta bảo cô Sáu đã “phù hộ” anh em tù đào hầm đóng thuyền vượt biển và trừng trị tên chúa đảo vì hắn quá tàn ác.

Bạch Văn Bốn, tên chúa đảo đầu tiên thời Mỹ – Diệm khét tiếng chống cộng, cưỡng ép tù nhân ly khai cộng sản, cấm viếng mộ cô Võ Thị Sáu. Trong 4 năm Bốn làm tỉnh trưởng Côn Đảo đã có 500 tù nhân bị giết. Hắn biết chuyện cô Sáu linh thiêng, nhưng hắn cho là luận điệu tuyên truyền của Việt Cộng.

Một khuya, Bốn mở cửa Dinh ra sân, hắn thấy một người con gái bước ra Cầu Tàu. Hắn rút súng cầm tay. Chợt cô gái quay phắt lại, bước tới và nhìn thẳng vào mắt hắn. Sợ quá, Bốn bủn rủn chân tay, để rơi khẩu súng, hớt hải chạy vào nhà, đóng cửa lại và lầm rầm cầu nguyện. Từ đó Bốn rất sợ cô Sáu.

Có thằng tên là Nghị mới bị đày ra đảo làm trật tự an ninh, chưa biết oai linh cô Sáu. Hắn nghe lời tỉnh trưởng Lê Văn Thể (thay Bạch Văn Bốn) ra đập phá bia mộ cô Sáu. Hắn đập nát bia, đập luôn lư hương và hai bình cắm hoa. Tất nhiên hôm sau tấm bia mới lại được dựng lên. Còn tên Nghị thì ít hôm sau người ta thấy hắn gầy tóp lại, vật vờ dọc đường phố gần nhà thương. Hắn sốt li bì, không ăn uống gì được.

Nhà thương Côn Đảo không chữa được, làm giấy chuyển hắn vào nhà thương Chợ Quán. Ba ngày sau hắn chết. Tỉnh trưởng Côn Đảo Tăng Tư lên thay Lê Văn Thể. Hắn nghe kể nhiều về cô Sáu nên âm thầm lập bàn thờ cô Sáu tại tư dinh và không dám tàn nhẫn với tù nhân.

Tăng Tư đã một lần dùng oai linh cô Sáu để xử kiện. Hai tên giám thị nghi ngờ nhau ăn trộm, làm đơn kêu kiện. Tăng Tư ra lệnh hai đứa nhảy lên xe ra mộ cô Sáu mà thề, đứa nào gian cô Sáu biết ngay. Thế là có đứa sụp xuống nhận tội!

Chính tên Tăng Tư này đã về Chợ Lớn đặt một tấm bia mộ Võ Thị Sáu bằng cẩm thạch chở ra đảo, làm lễ đặt bia rất long trọng. Tấm bia mộ bằng đá cẩm thạch đó tồn tại được 9 năm, lại bị thằng tù quân phạm tên là Sước nghênh ngang vác búa đập phá. Sáng hôm sau, thấy vắng Sước, người ta đi tìm thì thấy hắn đã nằm chết trên một tảng đá to phía bờ biển!

Chuyện cô Sáu linh thiêng bà con Côn Đảo kể cả ngày không hết. Tôi nhớ trước đây, ở căn hộ của nhà văn Phùng Quán phía sau Trường Chu Văn An có lập một bàn thờ thờ chị Võ Thị Sáu!

Trên bàn thờ có treo một bài thơ dài cắt ra từ Báo Tiền Phong năm 1955, cùng với bức ảnh chị Võ Thị Sáu bên cạnh, đóng khung rất trang trọng. Đó là Trường ca Võ Thị Sáu, giải Nhất cuộc thi sáng tác hưởng ứng Đại hội liên hoan Thanh niên, sinh viên thế giới Vacxava (Ba Lan). Anh Quán thờ bài thơ và chị Sáu từ năm 1982, khi hai vợ chồng dọn về ở đây, như một bảo vật.

Anh thường bảo với tôi: “Cô Sáu thiêng lắm. Hình như cô Sáu bày cho mình biết trước nhiều chuyện tai ương cuộc đời để né tránh, từ sau vụ “nhân văn” ấy…! Võ Thị Sáu dạy mình sống thuỷ chung với lý tưởng mà mình đã chọn: Vệ Quốc Đoàn!

Ngày nào mình cũng thắp nhang trên bàn thờ cô Sáu. Mỗi lần thắp nhang khấn vái cô Sáu, đầu óc mình như sáng láng hơn lên, viết suốt ngày không biết mệt! Vì sự cố nghề nghiệp nên khi in sách mình ký bút danh khác, nhưng cũng kiếm được tiền nuôi các cháu! Ơn chị Sáu to lắm”.

Nghe huyền thoại cô Sáu, tôi cứ miên man nghĩ về sự tồn tại vĩnh hằng của con người. Người như Võ Thị Sáu, dù chết khi còn rất trẻ, nhưng là người sống mãi với nhân dân, với hồn thiêng sông núi.

Cập nhật thông tin chi tiết về Cầu Gì Thiêng Nhất Tại Đền Thần Huyền Thiên Trấn Vũ trên website Apim.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!